29 tháng 5, 2013

Khúc mưa

Tháng sáu, mưa, mưa.
Giá trời đừng mưa, và anh đừng nhớ.
Trời không mưa và anh không nhớ, anh còn biết làm gì.

Em như hạt mưa trên phố xưa,
Nuôi kỷ niệm bám hoài trí nhớ.

Kỷ niệm như rêu, anh níu vào chợt ngã.
Tình xưa giờ quá xa.

Hoa cúc vườn nhà ai thả từng chùm,
Cho anh thương áo em vàng.

Tháng sáu trời buồn,
Tháng sáu riêng anh, bầy chim sẻ hiên nhà bay mất

Như em như em...

Thơ: Hồng Thanh Quang
Nhạc: Phú Quang

Năm nào cũng thế, chỉ cần ngửi thấy mùi mưa mùi nắng cuối tháng Năm là bắt đầu bật bản này nghe triền miên. Đêm qua mưa lớn, sáng nay thời tiết lại như mùa thu, sáng Mạnh chở đi làm còn thấy lạnh lạnh. 
Lần nào nghe bản này xong cũng thấy buồn buồn, nhưng ko phải kiểu buồn bi kịch tuyệt vọng như khi nghe nhạc Trịnh, mà kiểu buồn dễ chịu dịu dàng đầy tình yêu thương tha thiết với cuộc đời í.

Tháng Sáu năm nào mình cũng nghe bài này, nghe suốt từ hồi cấp 3 một sáng tháng Sáu mát lành tình cờ nghe thấy trên đài. Hồi ấy vẫn chưa yêu ai nên nghe cái câu: "Kỷ niệm như rêu anh níu vào trượt ngã/ Tình xưa giờ quá xa" chẳng hiểu gì cũng chăng có cảm giác gì. Có thì chắc cũng chỉ lờ mờ nhớ về các tình iêu trong các bộ phim tình cảm Trung Hàn lẫn lộn vẫn chiếu trên tivi. Giờ thì khác, mỗi lần nghe câu í thì nhớ đến tràn cả bộ nhớ, ko chỉ nhờ người nhớ tình mà nhớ nhiều nhất là cảm giác về sự lặp lại của thời gian tháng Sáu.

P bảo nhiều khi chúng mình nhớ ai đó hay cái gì đó không hẳn là vì chúng mình vẫn còn yêu thương hay muốn quay lại, chỉ đơn giản là vì nỗi nhớ cũng là một thứ hành trang quan trọng trong quá trình tiến lên phía trước thôi cậu ạ. 

Mình không biết tại xao mình lại lảm nhảm những câu ngớ ngẩn như này nhưng mà, thời tiết hôm nay đẹp đek thể nào chịu nổi.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét