6 tháng 5, 2013

T5


Em biết rồi ngày này sẽ đến. Em sẽ gặp cậu ấy - người mà em thaays hồi hộp trước mỗi buổi hẹn hò, người em đủ thích để muốn đi ăn cùng, đi chơi cùng và nắm tay nhau khi ngồi xem phim trong rạp.
Bọn em gặp nhau vì em vẫn luôn tin rằng bọn em sẽ gặp nhau

Em không biết cậu ấy có được sắp xếp để dành CHO EM hay không, nhưng ít nhất cậu ấy cũng được sắp xếp để GẶP EM.

Em chưa biết là bọn em có thể đi cùng nhau đến đâu. Có thể sẽ là một đoạn đường rất dài, cùng có thể chỉ là  một vài khoảng thời gian ngắn ngủi. Cuộc đời là như vậy mà.

Em nhớ lại chuyện với N nhiều ngày tháng trước, tuy bây giờ bọn em ít gặp nhau, nếu gặp cũng chỉ hỏi han vài câu vu vơ, và ngày xưa cũng mới chỉ hôn nhau và nắm tay nhau rồi mỗi người một ngả, nhưng cậu ấy giờ vẫn là một trong những món quà đẹp nhất trong những tháng ngày tuổi trẻ của em. Vì cậu ấy giúp em tìm thấy tình yêu của em.
Em nghĩ, nhiều khi chúng ta không thể tự nhận ra những điều quan trọng với mình, nên số phận sẽ sắp đặt để ta gặp ai đó có thể giúp ta.

Em từng đọc được ở đâu đó rằng suy nghĩ sai lầm nhất của con người chính là lúc nào cũng nghĩ mình còn nhiều thời gian. Hôm nay em nói chuyện với N về thời gian sống trên đời và việc chết. Nếu nghĩ rằng mình không còn nhiều thời gian nữa, em tin là người ta sẽ sống tốt hơn. Có thể  chẳng tốt hơn so với ai hay chuẩn mực nào nhưng ít nhất là tốt hơn với bản thân mình.

Hôm nay P nói với em cô ấy đã suýt gọi nhầm tên người yêu cũ khi đi mua áo sơ mi cùng người yêu mới. Người yêu cũ của cô ấy là kẻ đã rời bỏ cô ấy cùng một câu nói cũ rích, kinh điển mà bọn em đều căm ghét. Một câu nói đầy dối trá và ngụy biện của lũ trai không dám dũng cảm đối diện với chính mình.
Em không tin rằng người ta vẫn yêu nhau mà lại không muốn ở bên nhau trong khi người ta có hoàn toàn và đầy đủ mọi năng lực để lựa chọn.

Nếu người ta biết (nghĩ) rằng mình không còn nhiều thời gian liệu người ta có lựa chọn rời xa người mình yêu khi vẫn còn yêu không hả anh?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét