16 tháng 5, 2013

chép lại cho khỏi quên





Nói chung thì mình rất hâm mộ hai bạn này. Bình thường thì cãi nhau nhiều ít đôi nào bì kịp, cãi nhau xong tức quá còn gọi điện cho con gái con trai kêu "bố mày bảo thủ quá đáng/mẹ mày cứng đầu quá không chịu nổi"nhưng thương nhau thì nhất quả đất. Hôm bạn bệnh nhân phải vào phòng mổ bạn chồng ở ngoài ngồi ngay sát cửa phòng, hành lang không điều hòa, không quạt, thời tiết hôm í chắc cũng phải 39-40 độ mà bạn í  chả chịu đi đâu, cứ ngồi iên dán mắt vào cửa phòng mổ. Đến lúc thấy bạn bệnh nhân từ phòng mổ đi ra, được vào gặp bệnh nhân thì bạn í cứ cầm chặt tay  bệnh nhân vợ rồi lại xoa xoa tay cho bạn bệnh nhân vợ đỡ đau, mặt mũi cực kì căng thẳng. Đêm nằm phòng điều hòa nhưng bệnh nhân vợ bị sốt cao, kêu nóng suốt đêm thế là bạn í thức cả đêm cầm quạt nam phe phẩy cho bệnh nhân vợ. Bệnh nhân vợ ngủ thì bạn í vẫn không chịu ngủ ngồi cạnh bóp chân bóp tay cho bệnh nhân vợ đỡ mỏi.

Nói chung thì dù thế nào mình cũng hâm mộ hai bạn này vô cùng và cực kì. Hâm mộ cả khả năng khẩu chiến của hai bạn í nữa. Chắc có khi cãi nhau với người yêu/vợ/chồng là truyền thống gia đình rồi. Cả cái tật cứng đầu hay cãi ngang chắc cũng là truyền thống gia đình luôn. Con zai hai bạn í với người yêu nó cũng như chó với mèo suốt ngày. Ngồi ăn cơm 30 phút thì chúng nó phải gây gổ cãi nhau đến vài lần thì ăn mới ngon. Thế mà vẫn thương nhau khiếp lắm. Thỉnh thoảng mình cũng hâm mộ cả bọn nó luôn.

Nói chung thì mình nghĩ yêu nhau, mẫy chuyện cãi cọ giận dỗi vớ vẩn chả quan trọng (thậm chí có thì mới vui) quan trọng là tềnh iêu thôi. Iêu càng nhiều thì tha thứ càng nhiều mà, iêu càng nhiều thì càng dễ học được cách sống với "thói xấu" của đối phương thôi mà.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét