cuối năm, dường như chẳng còn ý nghĩa nào đặc biệt trong suy nghĩ của tôi nữa. dẫu sao cũng chỉ là một cái cớ để refresh bản thân, nhìn lại những việc mình đã làm. như người ta soi gương. nhưng kì thực, nếu muốn ngày nào tuần nào tháng nào lúc nào mà người ta chẳng có thể soi gương.
điều này giống như mỗi lần bế tắc tôi lại muốn bỏ đi xa, như một cái cớ để chạy trốn khỏi hiện tại. tôi nói chạy trốn bởi vì nếu vấn đề không được giải quyết trước khi đi thì khi trở về mọi thứ vẫn còn nguyên ở đó.
.
từ bao giờ tôi đã trở nên dễ khóc đến thế
vì đã có những lúc buồn đến cùng cực mà cố gắng lắm tôi vẫn không khóc được
.
thứ bền vững nhất, cũng là thứ mong manh nhất trên đời này, cuối cùng, vẫn là tình cảm. Không ai biết nó tồn tại đến khi nào.
.
tôi không lo sợ về tương lai, tôi không sợ không ai yêu mình (hoặc cũng có thể tôi chỉ hơi sợ) nhưng điều tôi sợ nhất là đến một lúc nào đó tôi cảm giác như mình không thể yêu được nữa. đó là điều đáng buồn nhất trong cuộc đời này
.
"rồi dần dần bạn nhận thấy những điều bạn tưởng rằng dành riêng cho bạn thật ra lại dành cho rất nhiều người."
vâng, dành cho rất nhiều người. hy vọng là liều thuốc cứu rỗi cuộc sống khi mệt mỏi nhưng ảo tượng lại là thứ đáng sợ vô cùng.
có bao giờ ta có thể trở nên quan trọng với một ai đó hay ai đó trở nên quan trọng với ta đến mức mọi thứ xung quanh đều không quan trọng nữa hay không?
.
tôi thấy trò chuyện với những người lớn tuổi hơn. hay những người xa lạ ta vô tình gặp là những cơ hội tuyệt vời trong đời. nếu ta chỉ quanh quẩn mãi bên những người thân, người quen, những bạn bè bằng tuổi hoặc cách suy nghĩ giống như ta thì ta không bao giờ có được cái nhìn đa diện về cuộc sống. mà như thế, là ta tự thu hẹp đời mình lại. còn điều gì đáng buồn hơn khi ta nhận ra cuộc sống của ta thật quanh quẩn, hẹp hòi?
[có những lúc thậm chí tôi còn cảm thấy, tôi nhìn thấy mình rõ hơn qua những cuộc nói chuyện như thế. nhìn thấy mình, như anh vẫn nói, là cách duy nhất để yêu thương và thấu hiểu người khác]
.
năm sau, rồi sẽ lại đầy biến động.
nhiều người đi xa, nhiều thứ phải quyết định, nhiều điều sẽ bắt đầu hay kết thúc.
tự nhiên thấy mình bé nhỏ đến vô cùng.
.
Nói theo cách của Janusz Leon Wiśniewski. bao giờ tôi cũng thích Hiền Thục, vì cách cô ấy hát. Như đọc lên suy nghĩ của những cô gái. Không phải một người đàn bà từng trải, mà là những cô gái: yêu đời, mơ mộng, sợ hãi, tha thiết trước tình yêu. Nghe cứ như soi gương, rồi không sao dứt ra được
Anh! Em muốn tin ngày mai khi Mặt Trời lên
Em vẫn thấy anh đứng trong ban mai chờ em
Ví em cứ sợ rằng hôm nay chỉ là mơ
Bàn tay nắm chặt chẳng muốn xa anh bao giờ
Sợ rằng khi màn đêm đến che hết đi những êm đẹp
Sợ rằng bao làn gió kia mang dấu đi những kỷ niệm
Sợ bàn tay em mong manh quá biết mai sau nay còn giữ được anh
Sợ bàn chân anh hay đi trước bỏ rơi lại em trên con đường yêu
Sợ rằng đôi khi cơn mưa ấy khiến cho anh buồn và nhớ đến ai
Sợ ngày mai khi anh không đến sẽ chia cùng ai con tim buồn tênh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét