dần dà tôi nhận ra , khi đi xa, điều tôi nhớ nhất chính là những bữa cơm tối cả nhà quây quần bên nhau.
khi tôi còn nhỏ, những bữa tối thường chỉ có canh rau, khi nhà tôi khá giả hơn một chút thì có thêm thịt cá hay vài món lạ lùng bố tôi nhớ ra. nhưng quan trọng nhất không phải là những món ăn, mà là không khí gia đình những bữa tối ấy mang lại.
thường thì cả nhà tôi ngồi bên nhau vừa ăn vừa xem thời sự, tôi và Mạnh líu ríu kể đủ chuyện trường lớp, bạn bè, mẹ tôi kể chuyện gà lợn, họ hàng, bố kể chuyện hồi bố còn trong nam, đôi khi cả chuyện hồi trẻ,chuyện khi chúng tôi còn bé bé, hay chuyện bố mẹ ông bà hồi trẻ. đôi khi chúng tôi không nói gì, chỉ im lặng cùng nhau xem thời sự. đến giờ tôi cũng không còn nhớ nhiều về những câu chuyện, tôi chỉ nhớ cái không khí ấm áp bao trùm lên bốn người chúng tôi.
những năm xa nhà, có những khi phải ăn cơm một mình, nấu nướng một mình như tối nay tôi lại nhớ cái không khí bữa tối ở nhà kinh khủng. hóa ra, dù có sống một mình bao lâu, dù có độc lập đến thế nào người ta cũng không bao giờ quen với cảm giác một mình được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét