Ngồi trên ngọn cây
nhìn gió lung lay
khói thuốc bay bay
hai bàn tay lạnh
trời mưa lại tạnh
chim hót lại thôi
vật đổi sao dời
người còn rồi mất
những lời chân thật
chẳng giữ được lâu
sự sống nông sâu
không ai biết trước
có gặp nhau được
cũng đã vui rồi
tương lai xa xôi
đâu cần nghĩ vội
bên nhau mỗi tối
bên nhau mỗi chiều
ai cũng cần yêu
bao nhiêu cho đủ?
hạnh phúc thì giữ
chuyện cũ rồi quên
như là mũi tên
đi không trở lại
đường dài xa ngái
tình vẫn ở đây
dẫu vơi dẫu đầy
không tan không mất'
người trên mặt đất
còn mãi tìm nhau
đừng bước quá mau
đừng đi qua vội
trời sáng rồi tối
nắng tắt rồi lên
ngày nếu không tên
vẫn là ngày mới
người tình sẽ tới
dù ở nơi đâu
vì người cần nhau
muôn đời vẫn thế
thơ của em
Canopee, 17/12/2011

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét