23 tháng 8, 2011

yêu trong mùa thu (?)

Saturday rainy Puku

Dạo gần đây, đêm trở nên yên tĩnh lạ thường với những chương trình ti vi khuya không tiếng động. Không âm thanh những dòng phụ đề đôi khi trở nên vô nghĩa nhưng cuộc sống vì thế lại mang dáng vẻ thanh bình hơn.
Gần đây tôi không còn có hứng thú với âm nhạc dù những ngày chuyển mùa luôn gợi nhớ về nhiều giai điệu cũ. T ôi hy vọng cảm giác này sẽ nhanh chóng đi qua cùng với thứ thời tiết thất thường trong những ngày này. Tôi vào hiệu sách mua một cuốn thật “sến”, tôi xem những phim hài dễ hiểu, tráng một cuộn phim cũ. Tôi gặp lại vài người bạn cũ và quen thêm vài người mới. Đôi khi, khi thấy quá buồn chán tôi hút thuốc, hát nghêu ngao vài bài hát cũ mèm rồi vu vơ hẹn bạn đi café ngắm đường phố. Nỗi buồn chán rồi cũng mau qua như khi nó đến.
Mùa thu cuối cùng rồi cũng đến. Những địa điểm được đánh dấu (trong trí nhớ) đều đã dậy mùi hoàng lan . Mỗi lần lên cửa hàng tôi cứ hay kiếm cớ đi qua trường Phan ĐÌnh Phùng vì nhớ những ngày mùa thu của 2 năm trước. Hồi ấy tôi hay đi bộ ra bãi gửi xe có cây hoàng lan nhiều tuổi. Hối ấy mới đi làm, chiều nào cũng tha thẩn ở bãi gửi xe mãi rồi mới chịu trèo lên xe, cắm tai nghe, bật Ngẫu hững phố phóng về nhà. Hà Nội những ngày mùa thu trong kí ức (dù cho đã có những ngày rất buồn) luôn đẹp đến run rẩy.
Vậy là đã 3 năm kể từ ngày đi làm. Mùa thu năm nay vẫn đi về một mình, thỉnh thoảng có chạnh lòng khi nghĩ về chuyện cũ nhưng gần như đã không còn buồn nữa. Đôi khi thấy cô đơn. Nhưng cô đơn là cảm giác thường xuyên và gần gũi nhất với tất cả mọi người. Muốn hay không cũng phải làm quen với nó. Nó là bạn.
Tôi vào Fb, đọc được trên fb một người bạn là “đừng yêu khi bạn thấy cô đơn, hãy yêu khi bạn sẵn sàng”.
Tôi không biết mình đã sẵn sàng hay chưa nhưng tôi biết hôm qua khi gặp một cậu bạn mới, tôi nhìn thấy sự dịu dàng trong mắt cậu ấy thì tôi (chắc chắn không phải vì cô đơn) lại muốn yêu trong mùa thu. Một lần nữa.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét