15 tháng 8, 2011

là điều gì trong trí nhớ

Gặp lại bạn cũ, nói chuyện thời cũ, luôn gợi ra những bất ngờ chưa bao giờ cũ - chuyện mà có lẽ không nhắc tới thì chẳng tài nào nhớ ra, dù nhớ lại rất rõ ràng. Vậy là đã gần 2 năm; quãng đời không nhạc. Không phải là tôi không nghe nhạc, tôi vẫn nghe nhạc, dù thi thoảng, song tôi có nghe. Nhưng thiếu đi một gì đó lôi cuốn, thiếu đi một gì đó gợi nhắc, thiếu đi một gì đó như tôi từng có; tâm thế tôi chưa từng hời hợt thế, và âm nhạc chưa bao giờ vô vị đến vậy: nó không còn là biểu tượng của một điều gì đó, mà mỗi lần vang lên, như giai điệu chủ đạo sống lại cùng một khoảng không-thời gian tách biệt và tái hiện tình trạng mất liên kết.

Mất liên kết, tức là, tôi ở đây nhưng đồng thời không ở đây; tức là, tôi thấy nhưng đồng thời bị hút vào; tức là, tê dại đi nhưng đồng thời bừng tỉnh lên; và tức là, khi tiếng nhạc vang lên, tôi không còn nghe thấy nữa. Không gì nữa. Không còn nữa.

Việc đó giông giống như xem một bộ phim mà không lồng nhạc nền; không có bất kỳ giai điệu nào, ngoài âm thanh méo mó của ngoại cảnh. Như thấy mình xuất hiện trong một đoạn phim của hồi tưởng mà không sao chạm vào được; như cúi đầu nhìn đuổi theo bóng con chó, dù cho biết chắc nó đang chạy vòng quanh mình, nhưng mỗi lần thoáng thấy là lại biến mất; như băng qua một quảng trường rộng đến độ bất giác quay người nhìn lại rồi không nhớ được mình đang ở đâu; như tiếng gọi của Midori: "Anh đang ở đâu?"; như ở bên này gương khi phía bên kia mưa gió đang rủ rượi; như ngồi thừ người nhìn vào vùng râm lẹm vào trên mặt nước phản chiếu tìm kiếm điều gì đó, một điều gì thoảng qua rồi vụt mất, như khi nhấp chuột vào dòng chữ mờ ở phần đầu trang giao diện facebook: thoáng hiện ra, rồi (lại) vụt mất.

thoáng hiện ra, rồi vụt mất.


Là điều gì trong trí?


By Cafe sữa

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét