*
kỉ niệm nào cũng đẹp, nhưng rồi cũng phải quên
**
Chỉ cần một năm qua
Là phai mờ hương cũ
Hoa úa trong lòng ta
Chỉ cần một năm xa...
***
Tôi nghĩ rằng bất cứ thứ gì trên đời này muốn lớn lên cũng cần được nuôi dưỡng. Tình bạn hay tình yêu cũng thế.
Tôi cũng tin rằng khoảng cách là kẻ thù của sự thân thiết hay gần gũi. Khi sự gặp gỡ (hoặc và) ít nhất những ý nghĩ về nhau ko còn thường xuyên thì lẽ tự nhiên khi gặp lại người ta sẽ dần cảm thấy xa lạ. Những câu chuyện trở nên nhạt dần và đến lúc nào đó sẽ chẳng còn điều gì muốn nói với nhau nữa (vì đã quen với sự xa cách quá rồi)
Người ta cứ hay ngụy biện về việc không gặp một ai đó (như một người bạn, một người mình không thích, thậm chí là người yêu) vì những lí do như bận rộn, mệt mỏi, mất điện thoại,..nhưng không thể ngụy biện mãi được. Cuộc sống hiện đại mang đến cho con người nhiều mối quan hệ ảo: qua FB, qua blog, qua YH. đôi khi chúng thậm chí làm lu mờ cả những mối quan hệ thật sự ngoài đời sống. Bây giờ người ta tìm hiểu về nhau, thay vì hẹn gặp nhau người ta hỏi FB, hỏi nick YH của nhau (mà trên fb hay YH có mấy người nói thật). Rồi nếu một ngày FB bị sập, YH bị hack, điện thoại mất người ta trở thành những người mất trí nhớ và lại phải bắt tay gây dựng lại các mối quan hệ từ đầu
****
nói chung thì. nỗi nhớ cũng cần có tên
nỗi buồn cũng cần có tên
nếu không thì cuộc sống sẽ buồn tẻ chết mất
*****
lại sắp mùa thu xừ nó rồi. nhớ cái cửa kính rộng nhìn xuống cái ngõ sâu với cái đường vắng mà đẹp rụng rời quá

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét