8 tháng 7, 2011

(đang mưa)[sau một ngày nóng điên]

- Có người hỏi (cũng có những lúc tự hỏi):
 Sao em lại để mình bận rộn đến thế?





Câu trả lời đến tự nhiên vào một tối khuya nóng nực một mình trở về nhà: nếu không bận rộn thì không biết làm gì để thấy thôi trống trải. BẬN RỘN, thực ra là liều thuốc xoa dịu dễ chịu nhất trong những ngày này.







.
- Có lần anh Quang bảo: đến một lúc nào đấy em sẽ thấy chẳng có cái quái gì là quan trọng cả.
[cuộc sống vẫn đầy ắp không có nghĩa là không có những lần cảm thấy như thế]

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét