Ngồi ở đây không còn nhớ gì về thời gian nữa, có những lúc thậm chí bỗng nhiên ko nhớ mình đang ở đâu hay ở đây làm gì. Thấy đã thấm mệt sau chuỗi những ngày dài tất bật.
Dự định về thăm nhà cũng pending mấy tuần rồi. Gà dịch và mẹ ốm. Có những lúc thấy nhớ nhà nhưng nỗi nhớ không nói ra được cũng ko vùng dậy được để đẩy chân chạy ngay về nhà. Xa nhà lâu, nỗi nhớ cũng biết lì lợm dần. Nửa tháng nữa có thằng em sang ở cùng, có thể lòng sẽ ấm hơn vì bước chân về "nhà" có người đợi, khi đói có thể ì xèo nịnh nọt để có người thổi cơm cho ăn, có đứa lải nhải gọi điện khi về muộn, có đứa chia nhau việc nhà, thay nhau gọi về cho bố mẹ. Nỗi cô đơn có thể làm bạn, nhưng ko nên để nó trở thành bạn đồng hành.
Nửa tháng, cũng sẽ là khoảng thời gian gấp rút cuối cùng cho đại hội, sẽ bận bịu liên miên, sẽ thức khuya lơ lắc, sẽ (vẫn) đi về một mình, ăn cơm một mình. nghe chẳng có tẹo nào thú vị, nhưng, một mình, lâu dần, rồi cũng quen.
[Bạn 5xu bảo là:
Thậm chí có lúc bạn cảm thấy mình yêu con đường mình đi hơn cả những nơi chốn con đường dẫn bạn tới.
Không dễ dàng lắm khi làm quen những con đường mới. Cũng không quá khó khi quên dần những con đường quen. Mọi thứ, nói chung và cả đôi khi, chỉ là thói quen, như tay rót bia tay cầm điếu thuốc.
Con đường nào cũng có mưa, có nắng và có cả tắc đường. Con đường nào cũng dài và vòng vèo, như lời một bài hát kinh điển ghi âm với bè nữ.
Trên những con đường dài và vòng vèo ấy, sẽ có những đoạn ngắn lặng lẽ chui vào ký ức. Ký ức bởi vậy có đêm thu hoa sữa, có nắng trưa hè, có mưa phùn, có tắc đường, có cả xịt lốp xe.
Vậy nên hãy yêu những con đường quen, hằng ngày qua lại, cho dù có những lúc ngập hết bánh xe hoặc tắc đường phải muối mặt leo lên vỉa hè đi cho nhanh, trước khi tất cả những thứ ấy hoặc đi vào lãng quên, hoặc trở thành ký ức."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét