sau 2 tuần lại ngồi đúng quán cafe ấy, nhưng với những người hoàn toàn khác. và nói những câu chuyện khác.
kết luận rút ra là:
1.(vẫn cứ la), ngồi ở đâu hay nói chuyện gì ko quan trọng quan trọng là ngồi với ai. chấm hết
2. chẳng lẽ lại tự lẩm bẩm với mình là: từ nay về sau chẳng làm cái đại hội quái nào cho bên viện nữa. lần nào làm xong cũng đơ đủ đường
3. vô cùng biết ơi anh Kiên và anh Hạnh vì vụ đã chịu để mình hành hạ sai bảo, lao động khổ sai thâu đêm suốt sáng mà ko kêu ca phàn nàn hay chán nản. biết ơn vô cùng bất tận.
4. lại có xu hướng đâm đầu vào tường. bố khỉ.
5. gần 5 tháng chuẩn bị, vèo một cái lại sắp xong. sắp đỡ mệt nhưng chắc chắn sẽ lại sắp hẫng. như vừa bị ăn cắp.
6. sẽ làm gì tiếp theo đây?
7. sẽ yêu ai hay được ai yêu?
8. yêu một người như thế thì bình yên. mà cơ bản có chịu nổi vẻ yên ả đấy mãi ko. nói cứ như đưa tay ra với là được, kì thực bắc thang leo ko biết có kều xuống được ko.
9. ốm, sốt, đau họng, đau chân đau xương, đau toàn thân. năm ngoái mệt đến thế mà ko ốm, năm nay thì ốm lăn
10.
lăn
tăn
lăn
tăn
lăn
tăn
lăn
tăn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét