13 tháng 6, 2011

trying

Vậy là sau gần một năm lại trở lại với cảm giác quay cuồng vì công việc. vẫn là hội nghị, vẫn tim mạch, chỉ có điều ở một vị thế khác, và, có lẽ khác cả ở cảm giác bận rộn một mình. Không bận rộn cùng nhau như năm trước nữa.

dạo gần đây tôi có cảm giác mình lao đầu vào mọi thứ, quay cuồng đến không kịp nghĩ gì. những khi bỗng dưng khựng lại vì mệt tôi lại bị cảm giác bất an xâm chiếm khi nghĩ về những người tôi yêu. lần gần đây nhất khi về nhà giỗ bà tôi nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết sức nặng của tuổi tác lên sức khỏe của bố và những dự tính xen nhiều lo âu của mẹ. tôi nhận ra tình yêu không bao giờ đủ nếu chỉ diễn đạt bằng lời.

dần dần, dù muốn hay không rồi người ta cũng phải lớn lên, và khi lớn lên thay vì dựa vào ai đó người ta sẽ phải tự đứng vững hoặc trở thành chỗ dựa cho một người nào khác. tôi chưa thể trở thành chỗ dựa cho một người nào khác, tôi chỉ đang cố gắng để đứng vững ở nơi này.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét