
Ảnh: Tin Nguyen
hôm qua tôi mơ một giấc mơ kì quặc và vô lý xoay quanh một nhân vật mà tôi mới chỉ gặp đúng một lần. Tôi cảm nhận được nỗi cô đơn sâu đậm bao trùm lên tâm hồn ấy. dù vẫn có một người yêu thương ở bên, dù vẫn bạn bạn bè bè nhưng từng câu chữ tôi đọc được đều vẫn thấy cô đơn hoang mang giữa chốn loài người. Con người ấy có một nét gì buồn bã như Trịnh, mà cũng lại thích nghe Trịnh. Hoàn toàn không liên quan đến tôi, vậy mà trong giấc mơ của tôi con người ấy trở đi trở lại không chỉ một lần. Rõ ràng là xa lạ mà tôi thấy gần gũi như chính một người từ lâu đã ở bên cạnh tôi. Cảm giác này thật không sao hiểu nổi.
Hà nội vào thu hoa sữa nở tràn ra khắp nơi. Phố dài sâu, rộng mê mải nhưng buồn và khó yên. Khó yên và không thể yên. Không thể yên nghĩa là không thể yên. Nghĩa là đi ngoài đường cũng nghĩ ngợi, ngồi trong nhà cũng nghĩ ngợi, nhe nhạc vui cũng không thấy rất vui, nghe nhạc buồn lại càng thấy buồn, nghe nhạc hạnh phúc thì thấy mơ hồ, nghe nhạc tan vỡ thì thấy cô đơn gấp đôi. Cứ mong ngóng mãi mùa gió mà đến mùa gió lại cứ hay chơi vơi như thế. vậy mà vẫn cứ mong, vẫn chờ, vẫn mơ giống như con chim trong truyền thuyết biết là đâm vào gai nhọn thì sẽ đau đớn nhưng vẫn cứ lao vào chỉ để cất lên tiếng hót cuối cùng.
tôi của một ngày bình thường không rực rỡ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét