Cảm giác gặp lại "người tình" một thủa giống như tìm lại được một món bảo vật đã từng bị mất. Hân hoan và hạnh phúc. Chàng trai ấy đã từng xuất hiện trong biết bao giấc mơ một thủa của ta - người mà ta nghĩ luôn ở trên một tầm xa đủ để không bao giờ (hoặc không muốn?) chạm tới được. Sau một khoảng thời gian đủ dài và đủ rộng những ý nghĩ về chàng trai ấy đã phủ đầy bụi thì bỗng một ngày đẹp trời ta tình cờ gặp lại, tình cớ đứng ngay gần nhau, nói chuyện với nhau, nhìn vào mắt nhau như chưa từng có khoảng cách nào cả. Cứ như thể có một giấc mơ trong quá khứ phút chốc trở thành sự thật. Và ta thấy lòng mình reo vui hân hoan.
Rồi sau những phút giây ngây ngất ấy ta sẽ dần nhận ra, chàng trai đứng trước mặt ta đã không còn là chàng trai mà ta thầm thương thầm nhớ từ những ngày xưa nữa. Là vì thời gian đã biến đổi chàng trai mang dáng dấp của một người đàn ông đang trưởng thành hoặc đôi khi biến đổi thành một con người hoàn toàn không còn như ta từng nghĩ đến. Nên ta thấy lòng nhẽ bẫng giống như đang định bước lên bậc thang đột nhiên gặp phải một khoảng không bằng phẳng. Nên đôi khi sẽ thấy một thoáng hụt hẫng bâng quơ xen vào.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét