1. "con người chỉ lớn lên trong chính nỗi cô đơn"
cứ mỗi khi trời lạnh là cứ bị miên man với bài nhạc ấy. Giọng điệu ma mị đến rùng mình của Hà Trần cứ thấm vào từng tế bào, bám rễ vào mọi suy nghĩ của thời khắc đó.
Tôi nhớ, tôi "phải lòng" bài nhạc này vào một đêm mùa đông thừa lạnh thiếu ấm cho việc ngồi nghe nhạc một mình. Vậy mà tôi không thể dứt ra được dù ca từ cứ khơi lên trong người ta cả một chuỗi những lắng đọng dài dằng dặc. Nghe như thể đang bị bỏ rơi, như đang kiệt sức trong cuộc chiến với nỗi cô đơn của chính mình (cảm giác này gần giống với khi ngồi cheo leo ở góc cầu thang nhìn xuống đường vắng và nghe If you want me ở chốn núi rừng hoang vu xa lạ). Những mối tình đã qua, những người cũ đã xa, những yêu thương đã mất, những chia tan không bao giờ gặp lại...Tất cả đều thoáng chốc vụt qua rồi tan biến.
Con người cần bao nhiêu cô đơn mới đủ để lớn lên?
2. hà nội
Tôi vẫn cứ lẩm nhẩm giai điệu ấy lúc ngồi nhà thờ với bạn vào một ngày muộn, nghe chuông đồng hồ kêu và gửi xe đi bộ lòng vòng phố cổ. Thói quen cũ hoặc vì chưa nghĩ ra điều gì mới mẻ hơn để làm. Bạn quen quán quen thức uống quen đến giọng nói khuân mặt cũng quen thân nốt. Vẫn là những ngày bình thường như thế mà có lúc thấy bình yên có lúc lại thấy mình cũ kĩ đến mòn vẹt cả tuổi trẻ. Sau bao lâu vẫn cứ kêu gào với nhau rằng yêu Hà Nội lắm mà đứa nào cũng có cả núi dự định đi xa. Chắc có lẽ phải đi xa mới nhận ra đủ tình yêu để quay về. Càng ngày tôi càng tin như thế.
3. "nhớ người dưng xa muôn trùng"
tôi tin rằng tình yêu là một món quà phải kiên trì mới có được. nhưng giờ tôi không còn đủ tình yêu để có thể nhớ nhung đến không ngủ được. chỉ đủ để thoảng khi đi qua những đoạn phố quen lạnh (như tối nay) tôi vẫn nhớ về những "người dưng" đã ở xa lắm. gặp gỡ nào ban đầu cũng bắt đầu là người dưng, rồi quen, rồi thân, rồi đi xa hơn hoặc cũng có khi lại trở về xa cách hơn cả khi chưa từng quen biết. vốn dĩ mọi bắt đầu đều là bước khởi đầu của kết thúc hay kết thúc mới là điểm đầu tiên để bắt đầu? nếu trả lời được chắc tôi đã không hay thức muộn.
4. nhà tôi chẳng có chú ve sầu nào nằm chết bên cửa sổ
Bên cái cửa sổ không có ve sầu nào nằm chết, hồi còn ở một mình tôi hay ngồi đọc sách nghe nhạc trên cái ghế nâu được tặng, dù buồn hay vui vẫn thấy đời trôi đi rất yên. Nếu cánh cửa sổ màu xanh nữa thì chắc tôi sẽ không bao giờ chuyển đi khỏi nơi này mất. (tinh yêu cứ hay dẫn dụ người ta đến những ý nghĩ kỳ quặc như thế đấy). Phía ngoài cửa sổ bầu trời lúc nào cũng rộng và cây hoa đại không khi nào thôi nở hoa từ khi tôi dọn đến. Cả cửa sổ và khoảng không ngoài ấy đều rộng hơn ở nơi ở cũ rất nhiều chỉ có điều có chỗ nào để treo chuông gió. Bạn bảo thế cũng tốt, đỡ phải nghĩ miên man về chuyện xưa. Kỳ thực, chuyện xưa cũng đâu có gì nhiều, ai chẳng có một thời như thế - cái thời có ít vốn nông nổi dùng mãi vẫn chưa thấy hết. (Không biết sau này già đã chịu dùng hết hay chưa.)
5. đêm rất yên
và rằng chắc chăn tôi nên đi ngủ với cái bụng trống rỗng vì thói quen lười ăn tối.
P/S:
Rượu một mình với ngọn đèn đêm.
Khi gió thu về, một chú ve sầu nằm chết bên thềm cửa sổ mùa thu.
Rượu một mình, biết cạn cùng ai.
Ai người tri âm?
Ai người tri kỷ?
Cùng ta cạn với núi cao, năm nào đôi chân chưa mỏi.
Cùng ta cạn với suối sâu, với người sốt rét qua cầu.
Cùng ta cạn với rừng già bạn ta yên nghỉ.
Biết có bao giờ về uống cùng ta?
Cùng ta cạn với phong ba, yếm đào che cơn gió lạnh.
Rượu say, gió buốt sau lưng, nhớ người dưng xa muôn trùng.
Cùng ta cạn với lửa hồng trong ta giá lạnh.
Ngọn lửa lay lay như có ai về.
Rót cho đầy mãi, ước mơ rồi sẽ thành kỷ niệm.
Rót cho đầy mãi, đắng cay rồi sẽ thành tiếng hát:
“Con người, con người chỉ lớn lên trong chính nỗi cô đơn.
Con người, con người chỉ lớn lên trong chính nỗi cô đơn..!!!!”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét