và tháng Bảy bước về, không cầu kì, không ầm ĩ. chỉ là bước về khi tháng sáu đã đi qua.
cả sáng nay tôi đã tự nhủ, cái tháng sáu không đáng nhớ của tôi, thật may vẫn còn để dành cho tôi một ngày cuối tháng suôn sẻ và rộn rã bạn bè. tôi đã bước qua dấu mốc ấy mà còn không có cảm giác là mình đã bước qua, nhưng tôi không nuối tiếc, cũng chẳng đặt quá nhiều kì vọng vào tháng. và, cứ coi như thế đi, tháng bảy này tôi sẽ phải đi qua rất nhiều điều mà tôi nhất định phải đi qua.
.là cảm giác yếu đuối trước yêu thương đã mất, sẽ mất, và mãi mãi mất
.là nỗi nhớ với kỉ niệm của tháng 7 năm trước, đã xa, đã mờ, đã sắp yên
.là kí ức cuối cùng, là hơi ấm cuối cùng, vì ngày mai, chỉ ngày mai thôi là chúng tôi sẽ không bao giờ còn như chúng tôi đã từng như thế nữa
.là những ngày nắng nóng mụ mị cả đầu óc, nhưng những ý nghĩ vẫn sẽ lạnh băng, bàn tay vẫn sẽ lạnh băng, trái tim bị buộc phải lạnh băng nếu không muốn tan ra cùng hơi nóng. tôi buộc chặt, nhốt kĩ những ý nghĩ hoang đường, mộng tưởng vào những ngóc ngách tối tăm, chật hẹp trong cơ thể và mọi khoang rỗng tôi có thể cảm nhận. chắc có lẽ tôi hy vọng nó sẽ theo thời gian mà tan biến đi. (đấy là tôi hy vọng thế) chứ tôi cũng chẳng biết nó quả thật có tàn lụi dần như tôi nghĩ không. thời gian - đó là một khái niệm vừa thực tế vừa quá sức mơ hồ. đôi khi tôi không tài nào cảm nhận được nó. đôi khi tôi lại thấy nó lèn chặt giấc mơ của tôi.
khoảng thời gian của hiện tại này tôi muốn sống một mình (dù tôi buộc phải thừa nhận những khi sống một mình người ta đến gần với chính mình, cũng cảm nhận được nỗi cô đơn rõ ràng hơn). có một buổi tối thứ 7, rất gần, sau cuộc hẹn tan sớm với bạn tôi vòng xe đi thong dong trong thành phố. thấy thành phố quả thật quá rộng, và tối cuối tuần quá mênh mông (ít nhất là với tôi), đến nỗi tôi không biết mình nên đi đâu tiếp. cuối cùng, tôi về nhà, ăn nốt số thức ăn còn lại trong tủ lạnh rồi ngồi yên lặng trong bóng tối nghe nhạc. cảm giác nghe nhạc trong bóng tối, tôi không biết nên miêu tả thế nào. cứ như thể từng nốt nhạc và từng cung bậc cảm xúc thấm dần thấm dần rồi tan biến vào tận sâu bên trong mình vậy. nỗi buồn sẽ rất buồn, nỗi vui sẽ rất vui, chơi vơi cũng sẽ nhân lên gấp bội. nhưng tôi thích những phút giây như thế - khi mà những ý nghĩ chạm vào đến tận cùng suy tưởng.
Trưa nay, trưa đầu tiên của tháng tôi quyết định về nhà ăn cơm chỉ để xua đi ý nghĩ: phảiđi ăn một mình. mỗi khi đi ăn một mình tôi hay mang về tâm trạng không tươi sáng. mà ngày đầu tiên của tháng, tôi không thích mình như thế.
tôi nhớ có lần nghe một người bạn của tôi nói, chỉ là một câu nói đùa vu vơ: "hôm nay tớ phải về nhà ăn cơm cho đỡ tự kỉ đấy". lúc ấy tôi không hiểu nổi cảm giác của cậu ấy, nhưng cũng không rõ nguyên do gì tôi lại cứ nhớ mãi câu nói ấy. có lẽ tôi giữ trong lòng để có một ngày hiểu rành rọt ý nghĩa của nó - như ngày hôm nay.
dư vị hạnh phúc của ngày hôm qua vẫn còn nên tôi vẫn cứ nhìn cuộc sống với ánh nhìn của người đang chờ đợi bình minh phía trước. cô đơn hay hạnh phúc, dù chỉ trong những khoảng thời gian ngắn ngủi tôi cũng vẫn cố gắng giữ gìn.
Bạn tôi bảo, tuổi trẻ nào cũng khao khát yêu thương cậu nhỉ, yêu thương cứ như mặt trời của tuổi trẻ vậy, còn chúng mình giống như hoa hướng dương.
uh, có lẽ..
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét