16 tháng 7, 2010

bông

buổi trưa tôi ôm con chó bông nằm ngủ, thoáng chốc thấy hạnh phúc yên bình hơn khi ôm anh
?
?
?

có phải vì trước đây mỗi khi ôm chặt lấy anh tôi vẫn cứ có cảm giác sợ hãi mất mát - thứ mà tôi đang cố tình thỏa hiệp. Ngay cả những phút giây chúng tôi quấn quýt ôm ghì lấy nhau thì sâu thẳm trong lòng tôi vẫn mơ hồ không quên đi được ý thức về sự không hoàn toàn ấy. Tôi là kẻ tham lam nên khó mà bắt mình chấp nhận trọn vẹn cảm giác chỉ có được người mình yêu trong từng khoảnh khắc. Vậy là xen giữa tình yêu với chúng tôi chỉ toàn là hoang mang?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét