20 tháng 7, 2010

19 Jul

Thành phố ngày sau bão vẫn còn giữ lại được chút ít dư vị của gió lạnh. Tối đầu tuần tôi từ chối hai lời hẹn, ngồi một mình trong phòng hoàn toàn yên ắng và đọc sách. Tôi vốn thích những hẹn hò sôi nổi nhưng đôi khi tôi vẫn nghĩ nên tự dành riêng cho mình những tối yên tĩnh thế này để nhìn lại mình, hay đơn giản chỉ để rảnh rang đọc lại những thứ từng rất thích, nghe lại vài bản nhạc cũ và nhám nháp nốt chỗ thức ăn tích trữ sẵn trong tủ lạnh.
Tối nay tôi đọc lại một quyển sách cũ của Phan Hồn Nhiên, những mẩu truyện ngắn nhỏ lẻ, giọng văn đặc trưng quen thuộc, không quá nhiều mới mẻ, nhưng như mọi khi vẫn luôn gợi lên quá nhiều điều. Có thể chỉ vì lần đầu tôi đọc quyển sách này là vào khoảng thời gian nhiều phân vân, cũng có thể vì tôi tìm thấy sự đồng điệu trong cách nghĩ của những nhân vật hoặc cũng có thể con người trẻ tuổi này quá khéo léo trong việc chạm đến những góc cạnh sâu kín trong tâm tư những người trẻ tuổi như tôi. Tự nhiên tôi nghĩ đến đứa bạn, người dạo gần đây vẫn hay nói (kể?) với tôi về những kế hoạch dài hạn và ngắn hạn. Tôi nghiệm ra rằng trong đời mình chúng ta sẽ luôn luôn có những kế hoạch dài hạn và ngắn hạn, bất kể trong công việc, tiền bạc hay tình yêu. Tôi hoàn toàn có thể nằm trong kế hoạch dài hạn của một vài người mà tôi thậm chí không hay nghĩ đến nhưng cũng có thể chỉ là kế hoạch ngắn hạn với một ai đó mà tôi từng coi là quan trọng. Và tôi, cũng giống như rất nhiều người khác, vẫn thường xuyên nhầm lẫn về các kế hoạch dài hạn hay ngắn hạn của mình cho đến tận khi đụng phải một biến cố lớn lao nào đó.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét