17 tháng 5, 2010

Jazz tháng Năm


Ngày tháng 5 trong xanh, nắng rực rỡ và gió rạng rỡ, lá sấu quay cuồng trong không gian đẫm ướt nước mưa. Những cơn mưa tháng 5 bất chợt đến, đổ ào vào thành phố rồi ra đi cũng vội vã như khi nó xuất hiện. Sau cơn mưa, tôi ngồi uống trà đào sữa nóng trong vườn với Bee bên giọng ca ấm ngọt của Norah Jone tỏa ra từ cái đài đĩa nhỏ trong góc phòng. Tôi thích nghe Jazz vào những ngày không nắng nhưng đặc biệt thích nghe vào buổi đêm, thấy cứ nhẹ như hơi thở của mình vậy. Từng thanh âm như từng làn khói nhỏ cuộn lại rồi tan vào đêm. Tan đi không vết dấu.
Những buổi tối mùa hè, tôi thích phóng xe trên đường, thường sẽ là những con đường có nhiều cây xanh hoặc đi qua hồ. Tôi có cảm giác bình yên hơn khi đi dưới những tán cây rộng, thấy mơ hồ như đang được che chở. Tôi cũng thích những con đường gần hồ bởi nó cho tôi cảm giác rõ ràng hơn về tự do. Đôi khi người ta phải tự tạo cho mình những không gian riêng như thế để nuôi dưỡng những cảm xúc hoặc để không bị máy móc cuốn theo cuộc sống vốn dĩ ngày càng vội vã này.

Tôi không biết mình có đang sống vội hay không nhưng có một ngày chủ nhật sau cơn ngủ trái chiều, nhìn vào tờ lịch bàn tôi nhận ra tháng Năm đã đi bên cạnh tôi được hơn nửa chặng đường. Vậy mà tôi vẫn còn chưa ý thức được rõ ràng về nó. Tháng Năm của tôi không loa kèn, không hoa gạo nhưng dịu dàng, quá đỗi dịu dàng đến mức khơi gợi cả hạnh phúc lẫn nỗi nhớ trong tôi. Hạnh phúc tháng Năm rất giản dị, chỉ là những chiều nhiều gió ngâm nga Eureka với bạn, chỉ là một thoáng điên rồ phóng xe ào ào ngày mưa, chỉ là một đĩa nhạc bất ngờ được tặng, một bàn tay đan vào một bàn tay hay một nụ hôn dài bất chợt đến trong đêm đầy do dự. Rồi còn cả nỗi nhớ bị tháng Năm đánh thức. Những lúc vẩn vơ tôi thường hay nghĩ, nỗi nhớ thực ra vừa ngọt ngào vừa vô cùng đáng sợ. Có những khi nó thấm dịu dàng vào lòng ta, ru ta ngủ, nuôi cho niềm tin lớn dần lên trong ta. Nhưng cũng có những khi nó đến đột ngột và bám riết dai dẳng lấy ta, chỉ cần nhìn một tấm ảnh, chỉ cần thấp thoáng một bóng dáng ta cũng nhớ nhung đến độ sẵn sàng vứt bỏ hiện tại để chạy đến bên mà ôm vào lòng hình bóng yêu thương ấy. Nếu không nó cứ sẽ ngân nga ngân nga mãi.

Và như vậy đấy, những ngày tháng nhẹ nhàng lại đủ sức gây ra nhiều xáo trộn cho cảm xúc, giống như những bề mặt phẳng lặng hay có sóng ở dưới đáy cùng. Dù thế tôi vẫn cho rằng xáo trộn đôi khi cần thiết bởi nhờ thế tôi tìm thấy vài cảm xúc bị tôi lãng quên do những nứt vỡ tạo ra. Tôi nhận ra có những điều dễ dàng mất đi, cũng có những điều biến cố không xoay chuyển được.

Tôi từ bỏ vài thói quen cũ, tôi gặp gỡ vài người bạn mới.
Tôi làm những việc tôi tha thiết mong muốn. Tôi tạo ra những chuyến đi của riêng tôi.
Và tôi hài lòng với cuộc sống tôi đang nắm giữ.

Một người quen của tôi nói: đừng bao giờ để bị giam hãm trong cái bóng của quá khứ, hãy vượt qua nó, rồi em sẽ tiếp tục thấy yêu và được yêu.

Và tôi, TIN như thế..
TIN thế..

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét