29 tháng 5, 2010

Mùi vị

Tháng Năm - những kỉ niệm tình yêu của tôi không hiểu vì lí do gì mà cứ rủ nhau chọn tháng Năm làm điểm dừng chân. Vậy nên tháng Năm nào cũng đi qua qua tôi với liêu xiêu nhớ giăng mắc đầy trong nắng mùa mới. Tháng Năm làm tôi nhớ biển, nhớ nhà, nhớ cồn cào âm thanh của đêm giông gió, trong một căn phòng nhỏ, giữa thành phố lạ đầy mưa.
Chiều tháng Năm tôi ngồi với bạn bên vỉa hè đông đúc nhìn ra con đường ngập lá, mùi cafe và khói thuốc quyện vào nhau. Khi ấy cái cảm giác chúng tôi đã đi qua nhau lại trở về rõ ràng hơn bao giờ hết. Vậy là chúng tôi đã thực sự đi qua nhau mà không ai chịu mang theo nỗi nhớ của mình, cứ gửi hết lại cho người kia để rồi chẳng quên nhau nổi. Kỉ niệm ngỡ nhẹ bẫng mà khi bất chợt ùa về lại có sức nặng ghê gớm che chắn hết mọi cung bậc khác đang hiện hữu.
Tôi đã đi khi cơn bão lũ nhớ nhung còn chưa kịp ùa về,
đi như trốn chạy khỏi thành phố bơ vơ để tìm nơi vứt bỏ những muộn phiền.
Tôi đã đi như chưa từng có điều gì bắt đầu hay kết thúc.
Tôi đã mê mải đi, mê mải kiếm tìm để rồi mùi vị tháng Năm đọng lại trên môi tôi - duy nhất - là những nụ hôn dài ở không gian xa lạ, là những phút tôi ngỡ mình đã tìm lại được hơi ấm yêu thương đã mất. Tôi tưởng mình cứ thế rồi sẽ yên. ..Nhưng chưa đủ. Khi những ngày bình thường quen thuộc lại lướt qua tôi thì những xúc cảm chỉ vừa mới chớm ấy đã bị kéo giãn ra mỏng manh như chưa từng tồn tại. Bạn tôi nói đúng, không thể có một khởi đầu nào tốt đẹp khi vẫn chưa hết quẩn quanh với quá khứ của mình.

Vậy nên hơi ấm ấy, không gian ấy, bất chợt cảm xúc ấy tôi tự nguyện trả lại cho người đã cùng tôi nắm giữ khi tháng Năm dè dặt bước về. Tôi đã hạnh phúc vì có nó nhưng tôi vẫn nên trả lại . Gìn giữ hay quên lãng, thừa nhận hay chối bỏ sẽ không còn phụ thuộc vào tôi nữa. Tôi để lại hết ở tháng Năm và nơi chốn ấy cho bớt nặng lòng.
Vậy nên, hãy cứ hồn nhiên như chưa bắt đầu bạn của tôi nhé, không cần biết yêu thương rộng lớn đến chừng nào.

Tôi trở về là tôi, lại vùng vẫy trong thế giới tự do của tôi - hoàn toàn không có gì phức tạp. Nếu trong phút giây nào đó tôi từng có ý nghĩ muốn thay đổi mình vì ai đó hay vì bất kì điều gì khác thì tôi nên quên nó đi chỉ bời vì không có thói quen thì sẽ không có đam mê như "bạn" tôi nói. Và khi tôi trân trọng bản thân, tôi đã tự mang lại cho mình cơ hội - cơ hội cho những khởi đầu

(dù tôi không biết bao giờ những cảm xúc này mới qua đi
nhưng tôi thích tôi như là tôi bây giờ
thực sự thích)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét