4 tháng 5, 2010

khi người ta trẻ

Ừ, ta về rồi thành phố bụi bặm ạ, về từ núi cao. 4 ngày rong ruổi, ta không thể nhớ hết được những nơi đã đi qua, không thể ghi lại hết những gì ta đã thấy, lại càng không thể miêu tả hết những cảm xúc đã dội về ta trong suốt cuộc hành trình.
Ừ, ta trở về rồi đấy, không "lợi hại gấp trăm lần" như ta thường nói. Ta vẫn là ta thôi, có chăng thì ít những suy nghĩ có đôi chút khác trước, và niềm tin lại đầy lên trong ta một chút. Không thể đòi hỏi nhiều hơn thế phải không, mọi thứ đều cần thời gian để thay đổi.

Ta đã đi qua những cung đường còn đẹp hơn cả trong những giấc mơ nơi mà những từ ngữ hun hút, quanh co hay hùng vĩ đều không đủ sức diễn tả. Cảm giác được ngồi sau ai đó, lướt đi thật êm giữa núi rừng để mặc cho những ý nghĩ trôi nổi bây giờ hay về sau chắc chắn đều luôn luôn rất tuyệt. Trong những khoảnh khắc kì diệu ấy ta như thoát khỏi những ràng buộc co kéo giữ chặt lấy ta, ta thỏa sức là mình, thỏa sức nhìn cuộc đời với ánh nhìn không cần quan tâm đến bất kỳ một giới hạn nào khác. Chẳng phải con người luôn mơ ước được ít nhất một lần như thế sao?
Ta đã đi, đi khi thành phố vẫn còn ánh sáng và trở về trong một buổi khuya dưới ánh đèn đường. Ta ra đi với những muộn phiền vứt lỏng chỏng trong lòng và trở về với những ngổn ngang mới mẻ. Nhưng ta thích những ngổn ngang ấy, thích những cảm xúc mới lạ mà ta vừa có được. Rồi dần dần ta sẽ tự mình sắp xếp những ngổn ngang của ta vào những ngăn riêng dành cho nó, rồi dần dần ta sẽ nuôi dưỡng những đổi thay vừa mới chớm trong lòng. Uh, ta đã đi khi nỗi cô đơn chảy tràn trong thành phố chật chội và trở về trong nỗi ấm áp chơi vơi được lấp đầy bằng những vòng ôm và những cái xiết tay - những vòng ôm và những cái xiết tay hình như cũng có chút gì đó chơi vơi và trống trải như ta. Cuộc sống không giống như trong giấc mơ nên ta không mơ mộng viển vông vào những điều mà một mình ta không thể quyết định, nhưng ta tìm thấy đủ tự tin để nói rằng ta có đủ tin tưởng để đi đến tận cũng những cảm xúc của ta.

4 ngày (bao giờ cũng thế) những khoảng thời gian vui vẻ luôn khiến người ta cảm thấy như ngày đêm bị co ngắn lại và trôi nhanh đến bất thường. 4 ngày với hơn 1000 km thế mà nhắm mắt, ngoảnh mặt đã thấy qua đi. Nếu không có những cảm xúc còn đọng lại này có khi ta còn nghĩ ta vẫn còn lang thang đâu đó trong mơ.
4 ngày, không đủ để quên điều gì, nhưng nỗi buồn đau sau những đổ vỡ cũng dần lắng lại. Ta bước tiếp với những yêu thương còn lại trong lòng để tìm đến với người sẵn sàng mỉm cười với ta và trân trọng đón nhận những yêu thương đó. Cuộc sống luôn rộng lớn và đầy bất ngờ là vì thế.
Cậu yêu của ta bảo những thứ cảm xúc này của cậu, của ta (và biết đâu của ai đó khác nữa) thật không sao hiểu được. Ta cũng không hiểu nổi, nhưng ta sẵn lòng đón nhận nó, nếu nó cần thời gian để lớn lên ta cũng sẽ chờ đợi, bởi những lạ lùng ấy luôn không bao giờ là dễ dàng có được. Vả lại, dù có bị gọi là nông nổi, ngây ngô, điên rồ thì chúng ta vẫn có quyền, ít nhất vì chúng ta còn trẻ. Cậu nhỉ..

(ta vốn là kẻ hay đổi thay nên ta cứ phải mượn những chuyến đi dài để tìm lại đủ quyết tâm để kết thúc hay bắt đầu. lần này cũng vậy)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét