nhớ - thì có sao. buồn - thì có sao. vẫn cứ phải sống tiếp
người ta hay nói đàn bà nhẹ dạ, đàn bà cả tin, đàn bà nhiều khi yêu không giữ lại gì cho mình
người ta nói đàn ông ích kỉ, đàn ông khôn ngoan, đàn ông ít khi để tình yêu thắng trong những cuộc lựa chọn
người ta bảo đàn bà đáng thương
còn đàn ông thì đáng hận
người ta bảo đàn bà dễ bị lừa
còn đàn ông thì dễ bị mờ mắt
dù sao cũng chỉ là những điều mà người ta nói
còn lựa chọn thế nào, còn cảm giác ra sao, chỉ những người trong cuộc, duy nhất chỉ có người trong cuộc mới hiểu
đàn bà có thể bị coi là cả tin, nhưng chính họ lại thấy vui vẻ hài lòng với những hành động bị coi là cả tin ấy. chỉ cần họ vui. chỉ cần họ thấy hạnh phúc. thì có sá gì
đàn ông có thể được coi là khôn ngoan, nhưng chíh họ có khi cả đời không bao giờ sống thanh thản thoải mái nổi với những quyết định được coi là quá khôn ngoan của chính họ...
vậy đấy, đàn ông hay đàn bà, sinh ra, lớn lên, yêu thương hay ghét bỏ nhau, làm nhau đau đớn hay hạnh phúc. trẻ trung sôi nổi rồi cũng sẽ già. rồi cũng sẽ đến lúc phải biến mất như cơn gió.
cuối cùng thì sẽ còn lại gì cho mình?
chẳng còn lại gì ngoài nụ cười, hay nước mắt trước lúc ra đi..
ngoài ra, không gì khác nữa...
vậy nên tuổi trẻ, còn điên được cứ điên, còn liều lĩnh được cứ liều lĩnh. chỉ cần đó là điều thực sự muốn làm. ai nói gì cũng mặc.
(đọc xong một cuốn sách, tự nhiên ngổi lải nhải ra những dòng này mới ghê gớm chứ)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét