7 tháng 1, 2010

. là đã đi đến tận cùng hai từ cuộc sống...


.là xong. là mãi mãi. là vĩnh viễn không bao giờ gặp lại. là đã đi đến tận cùng hai từ cuộc sống...

.người đi cũng đã đi, ma chay cũng chỉ là cách làm dịu lòng những người đang sống. Hai từ cuốc sống ấy, nói ra nhẹ tênh, mà kết thúc cũng nhẹ tênh. Mất mát chất chồng. Khoảng trống nối tiếp những khoảng trống. Cây yêu thương vẫn xanh tươi không có nghĩa là những chiếc lá ngừng rơi xuống. Ta đã đủ lớn để chấp nhận những mất mát như một phần không thể chối bỏ nhưng thứ cảm xúc ngỡ ngàng và hẫng hụt thì có lẽ, không bao giờ quen được.

Căn nhà lúc nào cũng dịu mát và thơm mùi hương hoa ấy, vắng một người không còn là chốn lui về nữa. Người ra đi không báo trước, nhẹ nhàng thanh thản như đi vào giấc ngủ dài. Nhưng ta thì chẳng bao giờ nghe lại được tiếng dép loẹt quẹt hay chạm được vào bàn tay mới tuần trước còn run run níu lấy tay ta nữa. Thế là về với đất, chỉ để lại trần thế những tiếc thương.

Mộ một người còn chưa xanh cỏ, khói hương còn chưa lạnh mà một người nữa đã lại ra đi.

Những hẹn hò từ đây khéplại....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét