..nhưng tất cả những điều ấy, bây giờ thực sự đâu còn quan trọng nữa.
Tôi đã thôi không cố đi tìm đáp án cho những câu hỏi kiểu như: liệu anh đã thật lòng yêu tôi? Liệu tôi có thật sự yêu anh hay bao giờ tôi mới thôi nghĩ về anh mỗi khi nghe lại những âm thanh đó..Với tôi lúc này, điều quan trọng nhất là tôi biết mình đã thực sự sống thành thật đến từng tế bào mỗi khi chúng tôi bên nhau, gần nhau hay thì thầm vào tai nhau những lời yêu thương say đắm. Có lần mẹ nói với tôi: chỉ cần con biết yêu thương thật lòng thì nhất định đến một lúc nào đó con sẽ được đền đáp..Cuộc sống đã dạy cho tôi rằng, tình yêu khi đã đi qua giống như nước sông đã chảy, không bao giờ còn thấy lại(nếu có chăng, cũng chỉ là những ảo ảnh về nó còn lưu lại trong kí ức). Chúng tôi đã từng có thời yêu thương nhau đến tưởng như có thể sống chết vì nhau, nhưng bây giờ khi tình yêu ấy đã hao mòn hình hài một thủa thì không ai trong chúng tôi có thể lại yêu người kia được một lần nữa.
Vậy đấy "chúng ta có thể làm mọi thứ cho người mình yêu trừ việc yêu họ lần nữa".
..nhưng tất cả những điều ấy, bây giờ thực sự đâu còn quan trọng nữa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét