10 tháng 9, 2015

"Tình yêu rồi đây sẽ như cơn mộng dở danng"

Tối qua tôi nói chuyện với B về T.G, đêm về tôi nằm mơ thấy T.G quanh quẩn bên tôi làm mấy việc nhỏ nhặt nhưng không cười, không nói gì cũng không chịu rời đi,

 Nhiều tháng trước, thỉnh thoảng tôi cũng mơ về T.G, những giấc mơ khi ấy có T.G thường mang màu sắc hoang đường và ám ảnh tôi nhiều ngày sau đó chứ không dễ quên như giấc mơ đêm qua. Tôi vẫn nhớ T.G, không thường xuyên như trướ nhưng vẫn nhớ về anh, đặc biệt là vào những ngày thời tiết chuyển mùa và hoa sữa nở khắp nơi. Vào những ngày ấy, tôi hay ở lại văn phòng muộn, lúc ra về sẽ cố đi lòng vòng qua những đường mà tôi biết chắc là sẽ hoa sữa rồi mới về nhà. Khi đi trên đường người tôi nhớ nhất cho đến giờ luôn là T.G, nhớ những ngày mùa thu chúng tôi nắm tay nhau đi bộ hạnh phúc và ngây ngô đến độ tưởng như sẽ không bao giờ buông tay nhau ra nữa.

Tôi đã không gặp lại T.G kể từ ngày anh đưa tôi đến trước cửa nhà, run run ôm tôi nói xin lỗi rồi lặng lẽ bước đi. Như một thỏa thuận ngầm, sau đó chúng tôi không liên lạc, không cố gắng tìm hiểu thông tin về nhau. Mà có khi, giữa chúng tôi duyên đã cạn, nợ cũng đã trả xong nên sau đó dù có những khoảng thời gian anh trở về ở lại lâu trong thành phố chúng tôi cũng chưa lần nào tình cờ chạm mặt nhau. Tôi đi du lịch vài lần đến thành phố nơi anh sống, dành phần lớn thời gian lang thang chụp ảnh, nhưng cũng chưa từng gặp lại anh.Tôi xem vài bộ phim, có vài cảnh về những người yêu chia tay nhau gặp lại, lúc ấy tôi hay nghĩ không biết ngày chúng tôi gặp lại nhau bầu trời sẽ có màu gì. Không hiểu sao tôi chỉ nghĩ về bầu trời nếu có ngày chúng tôi gặp lại nhau.

Sáng nay trên đường đi làm, tôi ngửi thấy mùi nước hoa T.G hay dùng, buổi chiều tôi ngồi ở văn phòng, nghe lại bài hát mà chúng tôi hay nghe cùng nhau những ngày đi bộ. Không có điều gì còn giống như trước đây nữa. Kể cả mùa thu.





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét