16 tháng 9, 2015

Tháng chín không một

ở lại công ty muộn trong suốt một thời gian dài hình thành nên một lỗ hổng lớn trong não. hôm nay xong việc sớm hơn mọi ngày, 9h đêm đứng dậy đi về thấy trong một khoảnh khắc ngắn ngủi mất hoàn toàn khái niệm về không gian thời gian. ngoài ra, nhiều thói quen cũng đã mất đi vì những tối và đêm ngồi triền miên ở văn phòng. Gần 2 tháng nay không cầm đến bất kỳ cuốn sách nào, không xem phim, không gặp ai ngoài Q, H, C, trừ khách hàng ra thì không gặp một người nào mới, tất cả các hoạt động giải trí chỉ có: nghe nhạc trong giờ làm việc và shopping (thường là online). Các chuyến đi nghỉ và những chuyến công tác dài liên miên cũng chỉ làm tăng những rối loạn về mặt không gian và thời gian.

Tuần trước, có một lần tình cờ đến khó tin mình gặp lại H trong chuyến công tác của hai đứa ở một thành phố xa lơ xa lắc Hà nội. Buổi tối hai đứa tắt hết điện thoại rủ nhau lên tầng cao nhất khách sạn H ở, ngồi ăn bít tết uống bia nói chuyện lan man. H kể về thành phố ven biển nơi H đang sống và những buổi chiều theo lời H là "đẹp đến dựng tóc gáy" nhưng đơn độc đến mức vừa ngồi uống bia vừa khóc ngon lành trên bãi biển. H kể về những chuyến đi đến những thành phố mà mình thậm chí còn chưa từng nghe tên. Vài lúc giữa cuộc nói chuyện, H nói về cảm giác không biết điểm dừng, cũng không muốn dừng lại.

Mình chẳng có gì nhiều để kể với H ngoài mấy chuyến đi ngắn, những buổi sáng dậy sớm đi lang thang ở các địa danh xa lạ và vài buổi tối mát trời hoa sữa nở ở hà nội. Ngày trước khi còn ở đây, những ngày mùa thu H hay rủ mình đi bộ loanh quanh chụp ảnh hoặc phóng xe như điên trên những đoạn đường vắng lúc giữa đêm. Mình nhớ những ngày tháng ấy, nhớ tuổi trẻ nồng nhiệt và bồng bột bên mấy đứa thích  làm trò điên điên cùng với mình. Mình vẫn không bỏ được cái tính thích làm mấy trò điên điên, mấy đứa kia cũng thế nhưng bọn chng lần lượt bỏ hà nội đi mất nên chẳng thể điên cùng nhau nữa. đứa nào bỏ đi cũng đi xa tít mù tắp, hiếm lắm mới quay lại vài ba bữa rồi lại đi mất. Thỉnh thoảng, vì một mùi hương hay bức ảnh nào đấy tự nhiên nhớ ra nhau thì cùng lắm cũng chỉ biết mail gọi điện cho nhau, cũng chẳng gặp được nhau.

Sáng nay H gửi cho mình một cái bưu kiện có một tập ảnh H chụp những buổi chiều ngoài biển ở thành phố H ở, mình bảo H khi nào đỡ bận mình sẽ đi tráng ảnh, gửi lại cho H một tập ảnh mình chụp ở Hà nội.

Chuyện không liên quan, chỉ ghi lại để nhớ: mấy hôm nay trời bắt đầu mát lạnh. Hôm chủ nhật đi ăn đồ nướng và ngồi vỉa hè uống bia với Q hai đứa thích đến mức suýt nữa thì phát điên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét