12 tháng 12, 2014

Ex

Chuyện số 1

Mũm với Béo giờ thích bồ cũ của mình (cụ thể là Neo) hơn cả mình. Lần nào ngồi cafe hai đứa cũng bắt mình gọi điện rủ  Neo ra nói chuyện, xong rồi hai đứa thi nhau cảm thán, tung hô khen ngợi Neo (trước mặt lẫn sau mặt) với mình. Ngoài ra hai đứa còn thường xuyên lải nhải kêu khổ thân Neo vì bị mình đối xử như "vật nuôi trong nhà". Thế giới quả là quá loạn lạc rồi.

Trước đây, từ người yêu cũ trở lại thành bạn với Neo mình đã thấy thế giới quan vốn có của mình có vài thứ lung lay, giờ mấy đứa bạn thân của mình lại suốt ngày đòi đi cafe với bồ cũ của mình thì mình nghĩ có khi cái thế giới quan đấy chắc sắp vỡ nát ra từng mảnh xừ nó rồi.

Phải công nhận càng ngày Neo càng tử tế đáng yêu thật. Mỗi tội Quỹ Tình Iêu của mình với Neo đã phá sản từ cả tỉ năm rồi.

Chuyện số 2
gặp lại "người tình cũ" - người trước kia mình từng yêu ghê gớm, chào nhau, nói đôi ba câu chào hỏi, không gượng gạo hay khó chịu gì, những cũng không xao xuyến gì mấy. Trên đường về nghĩ không biết chuyện vừa xảy ra là thật hay là mình vừa xem trong một cái drama nào đấy. Trong lòng thấy rõ là cái người vừa đứng trước mặt mình, mình không thể nào yêu khuân mặt ấy, nụ cười, ánh mắt ấy, dáng vẻ ấy. Thế nhưng đấy lại chính xác là cái người xưa kia mình đã từng yêu, cái người mà lúc chưa gặp (lại) mình vẫn đôi khi nhớ đến lúc trái gió giở zời, rồi mỗi lần nhớ đến đều buồn nhảm mất cả ngày. Hóa ra mình chỉ còn yêu cái kí ức có người ta ở trong đó, yêu cái tình yêu mà mình đã có chứ người thì nhìn ra đã thấy còn xa lạ hơn cả người đi lướt qua mình trên phố rồi.

ôi cuộc đời như thế không biết là nên buồn hay nên vui đây?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét