.
C mua cho mình một đôi tất bông dày, bảo là vì vẫn còn nhớ là mình ghét đeo tất. C bảo buổi tối ngủ một mình không mà không đeo tất thì lạnh lắm nên C cứ mua, phòng khi mình thấy lạnh.
C lúc nào cũng tốt với mình, nhớ mọi thứ về mình, để ý mọi chi tiết về mình. C bảo điều C mong muốn nhất là mình có thể tìm thấy ai đó có thể giữ ấm cho mình trong mùa đông.
C bảo đấy là điều C muốn nhất, nhưng là điều ngoài tầm với của C nhất.
mình bảo C mình không mong gì cả, không đặt kỳ vọng vào ai cả. mình chỉ muốn cứ sống cuộc đời của mình thôi.
..............................
.
bác hàng xóm mới mất. mẹ gọi điện, giọng buồn ghê gớm. bác hàng xóm là chỗ thân thiết nhất của mẹ ở nhà. mà mấy tháng nay mẹ toàn phải ở nhà một mình. bố đi làm xa, Mạnh đi công tác hơn 1 tháng nay chưa về. mình thì bận.
mình cũng buồn. không buồn lay lắt như mẹ nhưng mình cũng buồn. hồi nhỏ bác hàng xóm luôn để dành cho mình rất nhiều đồ ăn ngon, hay tặng cho mình những thứ nhỏ nhỏ khi đi xa về. bác hàng xóm lúc nào cũng bảo mình đừng lấy chồng khi mình chưa muốn, rồi năm mới nào cũng mừng tuổi mình, còn bảo là nếu mình chưa lấy chồng thì với bác mình vẫn chỉ là trẻ con như hồi mình 5-6 tuổi thôi.
hồi còn sống bà từng bảo, sống lâu quá cũng không có gì vui lắm, vì cứ phải nhìn những người quanh mình ra đi hết. từ khi bà ngoại mất, mình đã không còn ông hay bà để mỗi lần về lại rủ rỉ nằm vắt vẻo trên võng đu đưa nghe cằn nhằn nữa. mình nhớ bà ngoại và hai bà nội, mình nhớ cái đệm rơm rặm rặm thơm mùi cỏ, nhớ cái chăn bông nặng như đá vỏ chăn con công màu đỏ hồi bé đắp chung với bà nội. hôm qua mình lục tung giá sách đọc lại quyển "gió đầu mùa" lại càng nhớ. vừa nhớ vừa buồn.
.
bài nhạc duy nhất mình nghe suốt một tuần rồi là "Đường xa tuyết trắng". Tùng Dương hát bài nhạc đấy nghe thật là rầu thối ruột thối gan, nhưng mình chỉ nghe được duy nhất bài nhạc ấy, cả khi bận túi bụi ở vưan phòng, trên đường về hay khi nằm uể oải ngủ nướng một mình sáng chủ nhật.
vui thì ngắn, chỉ có những nỗi buồn là ở lại lâu.
.
nửa đêm. điện thoại báo tin nhắn đến, chỉ vỏn vẹn "I miss you" rồi im bặt
mình đoán có đứa đang say
đêm hoàn toàn tĩnh lặng vì đêm nay mình không đọc sách cũng không nghe nhạc
ba tháng rồi mình không đọc qua nổi trang thứ 50 của một cuốn sách mình rất thích. đêm nay sau khi đi xem phim về mình không nghĩ gì. ngay cả khi đọc xong tin nhắn mình cũng không nghĩ gì. tất cả những thứ đang lởn vởn trong đầu chỉ là: mình có nên mua lọ body lotion và đôi giày hàng hiệu đắt lè lưỡi để tự thưởng cho 2 tháng làm việc không có ngày nghỉ hay không.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét