1.
hà mã gửi cho một cái đĩa phim giáng sinh bảo đêm giáng sinh nếu không thích đi đâu thì ở nhà bật lên xem. giờ đang tháng 11, thời tiết thì tự nhiên nóng lên như điên. mình chả có hứng mà xem phim zời lạnh không có lại gato.
mình viết email lại cho hà mã bảo nó mùa nhiều quà gửi về cho mình, mua nước hoa mua kính mát mua áo len cho mình vì năm nay chắc chắn là không mở nổi mắt ra mà giáng với lại chả sinh. hôm í có khi cũng chẳng ở hà nội nốt.
2.
mình đã dừng mọi chuyện với Mm. Thật sự mà nói, như bất cứ một người bình thường hay một đứa con gái bình thường nào, mình vẫn luôn mong mình sẽ hạnh phúc, mình chỉ không tin hạnh phúc của mình sẽ do một người nào đấy mang đến. Mình tin ở hoa hồng, chỉ không tin là nó sẽ nở trong vườn hay trước ngõ nhà mình. Mình tin vào tình yêu, chỉ không tin tình yêu sẽ đậu xuống vai mình.
Thi thoảng mình thấy mình là đứa không may mắn trong chuyện tình cảm, nhưng từ lâu mình ngừng than vãn hoặc thấy khổ sở về chuyện đấy. Mình cũng chả mong chờ mơ mộng gì nhiều như trước đây. Mọi chuyện xảy ra trong cuộc đời đều có lí do, đều là duyên nợ. Mình tin như thế nên mình trân trọng tất cả những người đã đi qua đời mình, cùng mình trải qua những đoạn ngày tháng dù vui vẻ hay ngập ngụa trong nước mắt.
Mình cố gắng không để tâm nhiều đến suy nghĩ của người khác về mình để tập trung vào việc cảm nhận về bản thân, xem mình muốn đi đâu nhất, muốn làm gì nhất hay không muốn để mất ai hay điều gì nhất. Mình quay về tiếp tục học cách sống một mình và chung sống hòa bình với cảm giác một mình hàng ngày hàng đêm. A bảo cứ như thế thì buồn lắm nhưng A và mình khác nhau. A là người lúc nào cũng phải ở bên cạnh một người nào đấy còn mình mình có cảm giác như mình là đứa không quen ở bên cạnh một người nào đấy. Suy nghĩ của mình rất thất thường, nhưng mình nghĩ là trong đời mỗi người đều cần và nên trải qua những khoảng thời gian giống như mình đang trải qua lúc này - để tự nhìn thấy mình rõ ràng và khách quan như một người qua đường lần đầu gặp mặt.
Thỉnh thoảng mình có ý nghĩ là mình sẽ mãi thế này, sẽ cứ sống một mình rồi bỗng nhiên một ngày mình sẽ tan biến thành trăm nghìn hạt bụi vào trong không khí. Nếu là không khí ở gần một ngọn núi hay gần biển thì tốt biết mấy. Chỉ cần nghĩ đến cảm giác được tan biến như thế thôi cũng đã thấy vô cùng hạnh phúc rồi.
Giá mà được tan biến đi như thế.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét