4 tháng 11, 2014

chuyện cũ

Hôm nay trong lúc đầu óc đang rối rung rối mù vì đống thư mời với lại chả thư ngỏ đỏ cả mắt đến lúc chán ko chịu được nữa lại mò lên báo đọc tin lá cải thì thấy ngay cái bài này. Vừa đọc vừa tủm tỉm cười như con điên trong văn phòng.
Lịch sử của mình với cái ghế đá í cũng dài. Hồi đại học do thích đi bộ quanh hồ nên lần nào sau khi làm vài vòng đi bộ mình cũng mua kem chanh bạc hà mùi như nước rửa bát ngồi đấy ăn ngấu nghiến bất kể zời nóng hay zời lạnh. 
Rồi thỉnh thoảng hà mã về nước hai đứa hay đi ăn đêm rồi ngồi lì ở đấy cả tiếng đồng hồ hút thuốc nhìn ngắm bình luận vớ vấn. 
Đến khi có người yêu, mà cụ thể là người yêu số 2 hai đứa cũng có mấy lần làm trò ở đấy. Đến bây giờ còn nhớ được có 2 trò đáng nhớ. Trò thứ nhất là lúc mới yêu nhau hai đưa ngồi lì trên ghế, mặt mũi chăm chăm sang phía bờ hồ bên kia, dáng ngồi y như hồi bà nội mình chụp ảnh mừng thọ, thi gan xem đứa nào bỏ cuộc trước. Bình thường thì không sao, nhưng cái ghế ấy ngay cạnh đèn xanh đèn đỏ, sát bến xe bus nên lúc nào cũng nườm nượp người, làm trò và nhịn được cười hoặc là cố tỏ ra lờ lớ lơ vài chục con mắt soi vào mặt mình là điều cực kì cực kỳ khó. 
Chuyện thứ hai là hồi thất tình cũng với chính bạn zai đấy. Mình vẫn nhớ là hôm í zời lạnh như cắt, gió vù vù, mình với bạn zai hẹn gặp nhau ở một quán cafe nào gần đấy để chia tay nhau. Chia tay xong mình vênh váo cắp đít đi trước nhưng thật ra là vừa đi vừa khóc. Sau đấy mình định đi bộ đổ mồ hôi cho đỡ buồn nhưng đi một lúc mỏi chân cuối cùng là về ngồi lì ở đấy..khóc tiếp. Ngồi đấy bao lâu không nhớ chỉ nhớ là thế quái nào một lúc sau bạn zai vừa chia tay lại đi qua nhìn thấy mình ngồi như con điên ở đấy chắc cũng có tí day dứt nên dừng xe xuống...ngồi cùng. Hai đứa lại tiếp tục ngồi thi gan ở đấy bao lâu giờ mình đek nhớ chỉ nhớ là đến một lúc không chịu được nữa một trong hai đứa nói câu gì đấy chạm đúng vào dây thần kinh dở hơi của mình nên mình ôm nó khóc lóc đánh đấm nó ầm ĩ như con dở. Giờ nghĩ lại vẫn còn thấy ngượng, mà cũng ko hiểu hôm đấy mình ăn nhầm cái gì, uống nhầm đồ gì mà da mặt mình dày đến thế. Bình thường mà thấy đứa khác diễn cảnh đấy thể nào cũng trề môi trề mỏ kì thị ra mặt.

Đến bây giờ thỉnh thoảng mình vẫn đi bộ rồi mỏi chân lại mua kem mùi như nước rửa bát ngồi đấy ăn ngấu nghiến cứ như là cái kem ấy là cao lương mĩ vị. Rồi trong lúc ăn mình vẫn nhớ đến những kỉ niệm thời nông nổi mông muội hồi trước. Chỉ có điều giờ nghĩ lại không còn thấy buồn nữa, chỉ thấy buồn cười thậm chí còn thấy vui vui hay hay. Rồi thấy đời mình cũng có nhiều kỉ niệm hay ra phết. 

Bạn zai hay ngồi ghế đá ngày trước giờ đã thành bạn zai cũ, lâu lâu cũng chẳng gặp nhau chẳng nói chuyện với nhau. Hà mã thì đi miết mãi không chịu về, bạn đi bộ bờ hồ bao nhiêu năm với mình giờ cũng ko còn đi bộ với nhau nữa. Cái gì rồi cũng thay đổi, cuộc đời này rồi cũng chẳng có ai ở bên cạnh mình mãi, người yêu lúc yêu nhau thì tưởng sống chết cũng không thể thiếu nhau cuối cùng chia tay mỗi đứa vẫn yêu một đứa khác, chuyện xưa nhiều lúc nghĩ lại thấy xa xôi như không phải chuyện của mình.  

Cũng may còn cái ghế đá, nó nhắc mình nhớ đến những chuyện mình tưởng đã quên. 




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét