“Anh nghe lại những bản nhạc em từng chơi.
Và anh bắt đầu hiểu, điều gì quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Anh muốn nói với em rằng: Anh nhớ em nhiều lắm.
Giá như anh là món đồ chơi hỏng, và em nhận sửa. Buổi tối, anh rang vài hạt cà phê và nhai như em nói.
Nhưng anh không sao bình thản được."
.
hôm qua tự nhiên đọc được đoạn này mình đã suýt khóc. chỉ vì duy nhất câu ở cuối. cái cảm giác "không sao bình thản được" mình đã từng trải qua, và nó thật sự là vô phương cứu chữa. mình chỉ có thể đợi nó đến rồi đợi nó đi không làm gì được cả. cũng giống như tình yêu, mình cũng chỉ có thể đợi nó đến, nếu may mắn nó sẽ ở lại còn không thì chẳng thể làm gì khác ngoài việc đứng nhìn nó ra đi. đấy là điều mà gần 30 năm sống trên đời mình cũng chỉ mới học được
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét