27 tháng 9, 2014

27

Nhạc chờ của NA làm mình nhớ đến những buổi sáng lúc còn chưa sống xa nhà, những sáng  nằm một mình trong phòng, nghe gió phi lao thổi ì xèo ngoài cửa sổ. Hồi í người ta chưa chặt hàng phi lao cạnh bờ sông để trồng thay vào toàn những cây vớ vẩn như bây giờ. Bây giờ mình mới nhận ra, đó là những buổi sáng yên bình nhất trong đời. Tất cả những việc mình cần làm là đợi bố vào gọi dậy ăn cơm và kì kèo để được ngủ thêm vài lần 5 phút. Mấy tháng nay không được gặp bố, mấy tháng cả nhà cũng chưa ngồi ăn cơm cùng nhau.

 Sáng nay khi gọi điện cho NA, nghe nhạc chờ từ máy cậu ấy mình nhớ kinh khủng khiếp cái cảm giác 4 người ăn cơm chung với nhau trên bục gỗ bóng loáng vừa ăn nói chuyện lan man.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét