27 tháng 12, 2013
still stand on the top of the world
hôm qua, trong lúc đứng trên tầng 12 uống trà và nhìn xuống thành phố, tôi đã nghĩ. thực ra là tôi nhớ đến cậu ấy. tôi nhớ nụ cười và cái siết tay ấm áp của cậu ấy. cũng không hiểu tại sao, có lẽ tại những ngày mùa đông tháng mười hai năm nay quá lạnh.
mọi chuyện đều có tính thời điểm - đó là điều quan trọng nhất. ở một thời điểm nào đó trong quá khứ, hoặc kiếp trước, hoặc cả nghìn kiếp trước, nhưng nhất định một thời điểm nào đó trong quá khứ anh và tôi - chúng tôi đã từng yêu nhau. chúng tôi đã từng yêu nhau và nợ nhau. tôi tin vào nhân quả, tin rằng việc mình có tình cảm với ai đó hay ai đó có tình cảm với mình đều là những món nợ phải trả.
bạn JJ bảo là nghĩ về một tình yêu trong quá khứ sẽ nhận thức rõ ràng hơn bao giờ hết, người ta sau rốt vẫn chỉ là yêu cái tình yêu của chính mình
thật ra tôi cũng không hiểu mình đang nghĩ về điều gì, nhưng ngày hôm qua, từ tầng 12 nhìn xuống thành phố tôi biết cậu ấy không thuộc về thế giới của tôi. và sẽ mãi mãi như thế.
có những người sinh ra là để yêu nhau
cũng có những người sinh ra chỉ để đi lướt qua nhau
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét