19 tháng 12, 2013

so moody

"why it is so down at the end of working hour?
why I just laugh when someone tell me that he love me or miss me?"

làm thế nào để trở lại là cô gái yêu đời như trước kia? Rời bỏ công việc bận rộn này? Hay nhận lời đến làm việc ở một thành phố khác?

Sau vài cuộc tình chớp nhoáng, tôi nhận ra vấn đề không phải là tôi không tìm được ai đó để ở cạnh mình hay/và đi ăn cùng nhau/làm tình với nhau. Vấn đề là từ chính bản thân tôi. Sự thật đúng là một người không bao giờ có thể mang đến cho người khác cái mà mình không có. Tôi không hài lòng với chính bản thân mình, không thấy thỏa mãn với chính những điều tôi đang làm. Vậy thì làm sao tôi có thể mang lại hạnh phúc cho người khác.

Tôi rất ghét những lúc tôi ở trong tâm trạng luẩn quẩn này và loay hoay tìm lối ra thế này. Mùa đông năm nay tôi đã không còn buồn vì nuối tiếc tình yêu cũ. Tôi đã gần như quên cậu ấy. Vài tháng trước khi đi qua một quán quen mà trước đây chúng tôi hay ngồi, hà mã hỏi tôi có còn chút tình yêu nào không, tôi đã không cần do dự mà trả lời không. Mùa đông năm nay tôi loay loay với chính cuộc đời mình, loay hoay đi tìm niềm yêu đời và hào hứng mà hình như tôi đã đánh rơi mất. Tôi đã đánh rơi nó ở đâu?




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét