2 tháng 8, 2013

RB



nửa đêm, thấy Veo để status tiếc nuối cho Rock Billy mình tự nhiên cũng nhớ Rock Billy. Trước đây mình hay ngồi ở đấy uống Gin Tonic với Mũm. Rồi lúc quen bạn K, lần hẹn đầu tiên của hai đứa cũng ở đây, mấy lần cãi nhau cũng ở đây, cả lần mình viết cái thư cuối cùng cho bạn K cũng ở đây, vừa viết vừa buồn như con điên. Lúc bạn K mới đi, thỉnh thoảng nhớ bạn í quá mình cũng ra đây ngồi một mình. Giờ RB không còn nữa, hôm nay đi qua mình đã thấy người ta thay cái ban công gỗ cũ bằng một cái ban công rộng hơn bằng sắt, tường cũng đã sơn lại. Cũng có phần tiếc nuối, gần giống với cảm giác tiếc nuối với cái ban công gỗ thơm mùi hoa nhài ở puku hồi còn ở Hàng Trống.

bây giờ những chiều thứ bảy rảnh rỗi không còn ban công gỗ ở Billy để ngồi nhìn xuống đường được nữa mình hay chui vào góc cạnh cửa sổ ở Nola ngồi đọc sách hoặc nằm dài trên ghế đệm ở Social club ngắm cây cỏ. Dù sao cũng cảm thấy dễ chịu vì cuối cùng quán cafe yêu thích nhất trong thành phố của mình là Nola cũng đã mở lại. Lần nào ngồi ở cái góc của Nola cũng nghĩ có ngày nào đấy sẽ nắm tay người yêu ngồi với nhau ở đây.

Thời gian thật sự đã trôi đi rất nhanh, chỉ có những điều nhớ nhớ quên quên trong lòng là cứ ở lại mãi


2 nhận xét:

  1. Sao lại cứ sống mãi trong quá khứ thế bạn Emmi nhỉ

    Trả lờiXóa
  2. phàm đã là người thì đều có ký ức, đều có những điều quên quên nhớ nhớ bạn chẻ ạ. có ký ức vui mà :))

    Trả lờiXóa