Thật là vui. Hôm qua trời đã nắng. hôm qua lúc ngồi xem
phim trong rạp cậu ấy nhẹ nhàng nắm tay tôi và hôm lên tóc tôi. Thật dịu dàng.
Hôm qua hà mã cũng gửi cho tôi một cái email dài kèm ảnh.
Email và post card của hà mã luôn là những niềm vui lớn với tôi.
Hôm qua bọn tôi ngồi với nhau suốt buổi sáng ở Nola, cố
thi độ gan lì bằng cách ngồi bên dưới đám ô đến tận lúc da hai đứa bắt đầu đỏ
lên vì cháy nắng mới chịu phá lên cười mò xuống dưới. Buổi sáng ở đây hay bật
Norah John, mà nhạc của Norah Jonh thì tyệt đối phù hợp với những sáng đẹp trời.
Hôm qua, ngay khi hai đứa ngồi với nhau ở Nola tôi đã
nghĩ, thực ra khi những quán café mà tôi yêu thích không còn nữa thì cũng chẳng
cần phải phiền lòng nhiều lắm. Suy cho cùng tôi vẫn nhớ, vài người nữa cũng vẫn
nhớ về chúng. Chúng là nơi tôi đã viết lên vài ký ức, nhưng không có chúng tôi
vẫn có thể tạo ra những ký ức khác, với những người khác, ở những nơi khác.
Biết thế, những vẫn thật khó lòng để không cảm thấy xao
xuyến khi đi qua một nơi từng là một dấu mốc trong lòng mình và thấy nó xơ xác,
đổi thay hoàn toàn như chưa bao giờ từng tồn tại (dù cả năm nay nay mình chưa hề
đến đó). Dù sao thì dù người ta có sống hạnh phúc và dũng cảm đến thế nào thì
trong lòng mỗi người vẫn có những khoảng quên quên nhớ nhớ không bao giờ xóa bỏ
được. Và tôi thích điều ấy hơn là không thích. Tôi thấy điều ấy hoàn toàn bình
thường, cũng giống như việc con người có ký ức hay việc tôi luôn nghĩ loài người sẽ mãi mãi không bao giờ có thể
ngừng nhớ, đặc biệt là trong những ngày mưa ảm đạm :)
Tôi luôn nhớ hà mã và mong gặp nó mỗi lần nó gửi cho tôi
một cái email kèm ảnh như hôm qua. (Nhất là khi cái email được gửi đến trong một
sáng mưa kín trời kín đất.) Nó gửi kèm cho tôi cái ảnh nó chụp ở Thụy Sỹ, về một
cây hồng chi chít hoa, bông nào cũng to rực rỡ, và theo lời nó nói là thơm
rất lâu nữa. hà mã luôn nhớ là tôi thích hoa giấy và hoa hồng nên nó hay chụp lại
những thứ hoa ấy gửi cho tôi ở mỗi nơi nó đến. Nó bảo nó sẽ cố xếp để tháng 12
bay về đi Hội An với tôi. Tôi không quá hy vọng vào việc hà mã sẽ sắp xếp nổi lịch
làm việc dày đặc của nó để bay về việt nam một tuần đi hội an với tôi. Dù tôi
biết hà mã luôn giữ lời hứa. nhưng tôi vẫn không quá hy vọng. Chính nó đã nói với
tôi hy vọng là tự để tình cảm của mình phụ thuộc vào người khác. Tôi không thể
sống trên hoang đảo, không thể sống như người đàn ông trong câu chuyện của anh
trai, nhưng tôi cũng sẽ dần dần từng chút một cố gắng học cách sống không để cảm
xúc phụ thuộc quá nhiều vào người khác. Dù tôi biết điều ấy đặc biệt khó.
[Hôm 3 đứa tôi nằm trong bóng tối nghe nhạc ở Giun tuần trước
B bảo lão Murakami từng viết là: cho dù mình có nằm cạnh ai đi nữa
thì chỉ cần nhắm mắt lại là hai người sẽ lại cô đơn. Vậy nên chẳng ai có thể nâng đỡ mình hay làm mình
vui ngoài bản thân minh. Tối hôm ấy tôi đã hẹn B tối thứ bảy qua nhà tôi uống
rượu và xem phim. Nhưng thứ bảy trời mưa bão rất to và B không đến. Tôi vẫn mở
chai rượu tôi để dành gần một năm nay, vẫn xem bộ phim tôi thích mà không có B.
Và tôi vẫn vui dù niềm vui có hơi giảm đi một tẹo vì thiếu đứa than thở cùng.
Nhưng quan trọng là cuối cùng tôi vẫn thấy vui, đơn giản vì tôi đã vẫn làm điều
tôi thích bất kể hành động của người khác thế nào. ]
.
[Cuối cùng của cuối cùng. Hôm nay là sinh nhật N, hôm qua tôi đã làm N
buồn đến nỗi suốt cả buổi ăn tối N không nói gì. Tôi đã nhớ nhầm sinh nhật của
N. Lần đầu tiên tôi nhớ nhầm sinh nhật N từ khi quen nhau. Trên đường về N bảo
tôi, giọng vẫn ấm ức: em ghét anh đến thế hay sao mà năm nay lại nhớ nhầm cả
sinh nhật anh. Tôi cũng không hiểu sao tôi lại nhớ nhầm sinh nhật N trong khi
suốt bao nhiêu năm tôi chưa từng quên. Ngớ ngẩn thật]
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét