1.
Một chiều mùa đông tôi đóng cửa Giun, tự thưởng cho mình một cốc trà sữa nóng như những ngày mùa đông xưa, một spagetti nghi ngút ngôì ngâm nga ở ban công gỗ nhìn xuống đường. Cái ngã tư bên dưới bao nhiêu năm vẫn thế, chẳng bao giờ hết đông đúc và rực rỡ.
Tôi nghĩ vơ vẩn về Giun và vài việc tôi định làm trong năm mới. hầu hết đều rõ ràng và sáng sủa.
hà mã gọi điện cho tôi trong lúc tôi đang mơ màng ngắm dòng người phía dưới, giọng đầy háo hức và hạnh phúc. Như mọi khi, nó cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ là nó tính, có thể năm sau nó sẽ về hẳn, không lang thang mãi ở bên đó nữa. vì nó đang yêu, và muốn sống thật yên bình với tình yêu đang có.
quanh đi quẩn lại, con người ta có lẽ cũng chẳng có gì nhiều ngoài tình yêu. cuộc sống có nhiều dấu mốc, nhưng trưởng thành một chút hình như người ta hay đánh dấu cuộc đời mình bằng những mất mát và những cuộc tình. những tình yêu đã qua, những người đã đi, những người đã đến.
có lúc tôi đã từng nghĩ, thật vô ích khi nhớ về những tình yêu đã qua. nhưng thật ra ko phải thế, mỗi lần nghĩ những tình yêu đã qua, hay thậm chí chỉ là một chi tiết của cuộc tinh ấy tôi lại nhận ra một điều gì đó - đáng giá hơn bất kì cuốn sách nào. người ta lớn lên bằng những trải nghiệm, mà thực ra trải nghiệm, theo một cách nào đó là tập hợp những mistake. càng phạm nhiều lỗi, rồi đứng dậy sau những sai lầm (hay mất mát, hay thất bại) người ta sẽ bản lĩnh và trưởng thành hơn. chỉ cần đừng bao giờ mắc phải những lỗi cũ.
2.
tuần trước tôi gặp N. anh hẹn tôi đi ăn trưa và tặng tôi mấy thứ quà anh mua được sau chuyến đi dài. dù chúng tôi đã từng là bạn, rồi là người yêu, sau đó chia tay, làm tổn thương nhau, trở thành những người xa lạ, rồi lại là bạn nhưng tôi chưa từng cảm thấy khó khăn khi nói chuyện với anh. trước đây và cả bây giờ. nói chuyện với anh luôn khiến tôi tự tin hơn. Vì tôi biết khi yêu tôi,yêu cả phần tốt đẹp lẫn phần dở hơi xấu xí thuộc về tôi. Anh luôn kiên nhẫn đến đáng kinh ngạc nghe mọi điều tôi nói, ko những thế, còn ghi nhớ chúng, nhớ cả những chi tiết hay tên những người bạn tôi chỉ nhắc qua một vài lần. Cho đến tận bây giờ, dù không còn yêu anh, nhưng với tôi anh vẫn là một người đặc biệt trong cuộc đời
còn K, chúng tôi không gặp lại, không liên lạc kể từ sau khi chia tay nhau. Mà quả thật điều ấy cũng không còn cần thiết. Tôi không hận thù, ghét bỏ hay trách móc K, trước kia và đến tận bây giờ. Nhưng tôi cũng chẳng dễ dàng tha thứ được cho việc K làm tổn thương tôi một cách sâu sắc không phải bởi chúng tôi chia tay nhau nhau mà bởi chính cách hành xử của K.
Đấy là trước kia tôi nghĩ thế. Bây giờ vẫn gần như thế, vẫn không hận thù, ghét bỏ hay trách móc có điều cũng không còn nghĩ nhiều về việc có thể dễ dàng tha thứ hay không nữa. Bây giờ nghĩ đến K tôi chỉ còn cảm giác xa lạ, cứ như thể chúng tôi chưa bao giờ từng là người yêu của nhau, cùng ở bên nhau sớm tối, như thể những ngày tháng ấy tôi chỉ tưởng tượng ra chứ ko hề có thật. Cả chuyện tình đã có giữa tôi và K tôi cũng cảm giác xa lạ như một giấc mơ hay như chuyện của một người nào khác.
Tình yêu tôi dành cho K đã từng có thật, thật đến dữ dội, tôi chưa bao giờ phủ nhận điều ấy. Bây giơ dù nó có còn tồn tại hay không, ít nhất, và chắc chắn nó đã từng có thât. Nhưng sau tất cả, cả K, cả chuyện tình của chúng tôi, cả tình yêu tôi từng có, giờ tôi chỉ còn ý niệm về nó, kí ức về nó, hoài niệm về nó, như người ta ghi nhớ về những kì quan cổ đại lừng lẫy một thời, giờ đều đã tan biến dần theo thời gian, không còn dấu tích nào nữa.
Một chiều mùa đông tôi đóng cửa Giun, tự thưởng cho mình một cốc trà sữa nóng như những ngày mùa đông xưa, một spagetti nghi ngút ngôì ngâm nga ở ban công gỗ nhìn xuống đường. Cái ngã tư bên dưới bao nhiêu năm vẫn thế, chẳng bao giờ hết đông đúc và rực rỡ.
Tôi nghĩ vơ vẩn về Giun và vài việc tôi định làm trong năm mới. hầu hết đều rõ ràng và sáng sủa.
hà mã gọi điện cho tôi trong lúc tôi đang mơ màng ngắm dòng người phía dưới, giọng đầy háo hức và hạnh phúc. Như mọi khi, nó cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ là nó tính, có thể năm sau nó sẽ về hẳn, không lang thang mãi ở bên đó nữa. vì nó đang yêu, và muốn sống thật yên bình với tình yêu đang có.
quanh đi quẩn lại, con người ta có lẽ cũng chẳng có gì nhiều ngoài tình yêu. cuộc sống có nhiều dấu mốc, nhưng trưởng thành một chút hình như người ta hay đánh dấu cuộc đời mình bằng những mất mát và những cuộc tình. những tình yêu đã qua, những người đã đi, những người đã đến.
có lúc tôi đã từng nghĩ, thật vô ích khi nhớ về những tình yêu đã qua. nhưng thật ra ko phải thế, mỗi lần nghĩ những tình yêu đã qua, hay thậm chí chỉ là một chi tiết của cuộc tinh ấy tôi lại nhận ra một điều gì đó - đáng giá hơn bất kì cuốn sách nào. người ta lớn lên bằng những trải nghiệm, mà thực ra trải nghiệm, theo một cách nào đó là tập hợp những mistake. càng phạm nhiều lỗi, rồi đứng dậy sau những sai lầm (hay mất mát, hay thất bại) người ta sẽ bản lĩnh và trưởng thành hơn. chỉ cần đừng bao giờ mắc phải những lỗi cũ.
2.
tuần trước tôi gặp N. anh hẹn tôi đi ăn trưa và tặng tôi mấy thứ quà anh mua được sau chuyến đi dài. dù chúng tôi đã từng là bạn, rồi là người yêu, sau đó chia tay, làm tổn thương nhau, trở thành những người xa lạ, rồi lại là bạn nhưng tôi chưa từng cảm thấy khó khăn khi nói chuyện với anh. trước đây và cả bây giờ. nói chuyện với anh luôn khiến tôi tự tin hơn. Vì tôi biết khi yêu tôi,yêu cả phần tốt đẹp lẫn phần dở hơi xấu xí thuộc về tôi. Anh luôn kiên nhẫn đến đáng kinh ngạc nghe mọi điều tôi nói, ko những thế, còn ghi nhớ chúng, nhớ cả những chi tiết hay tên những người bạn tôi chỉ nhắc qua một vài lần. Cho đến tận bây giờ, dù không còn yêu anh, nhưng với tôi anh vẫn là một người đặc biệt trong cuộc đời
còn K, chúng tôi không gặp lại, không liên lạc kể từ sau khi chia tay nhau. Mà quả thật điều ấy cũng không còn cần thiết. Tôi không hận thù, ghét bỏ hay trách móc K, trước kia và đến tận bây giờ. Nhưng tôi cũng chẳng dễ dàng tha thứ được cho việc K làm tổn thương tôi một cách sâu sắc không phải bởi chúng tôi chia tay nhau nhau mà bởi chính cách hành xử của K.
Đấy là trước kia tôi nghĩ thế. Bây giờ vẫn gần như thế, vẫn không hận thù, ghét bỏ hay trách móc có điều cũng không còn nghĩ nhiều về việc có thể dễ dàng tha thứ hay không nữa. Bây giờ nghĩ đến K tôi chỉ còn cảm giác xa lạ, cứ như thể chúng tôi chưa bao giờ từng là người yêu của nhau, cùng ở bên nhau sớm tối, như thể những ngày tháng ấy tôi chỉ tưởng tượng ra chứ ko hề có thật. Cả chuyện tình đã có giữa tôi và K tôi cũng cảm giác xa lạ như một giấc mơ hay như chuyện của một người nào khác.
Tình yêu tôi dành cho K đã từng có thật, thật đến dữ dội, tôi chưa bao giờ phủ nhận điều ấy. Bây giơ dù nó có còn tồn tại hay không, ít nhất, và chắc chắn nó đã từng có thât. Nhưng sau tất cả, cả K, cả chuyện tình của chúng tôi, cả tình yêu tôi từng có, giờ tôi chỉ còn ý niệm về nó, kí ức về nó, hoài niệm về nó, như người ta ghi nhớ về những kì quan cổ đại lừng lẫy một thời, giờ đều đã tan biến dần theo thời gian, không còn dấu tích nào nữa.
3.
thực ra, dù là trong cuộc sống hay trong tình yêu, chẳng có ai lừa được ai, chỉ có tự mình lừa mình
mà thôi
mà thôi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét