15 tháng 1, 2013
mùa đông ko biết hát những bài tình ca, biết yêu
mùa đông làm tôi nhớ bà nội, nhớ căn nhà có thúy kiều kim trọng ngưu lang chức nữ thơm mùi hoa láng của bà (căn nhà giờ đã đầy mùi ẩm mốc vì ko có ai ở, một trong hai cái gương cũng sút đinh rơi xuống, ko vỡ nhưng cũng ko ai treo lên). tôi nhớ mùi khói, nhớ cảm giác của một con mèo bé nằm cuộn tron trong lòng người yêu. tôi nhớ những đêm lang thang phố xá triền miên với hà mã yêu quý những lần nó về nước.
tôi ngồi đọc lại blog, về những tháng một của năm trước, của năm trước nữa. giống như lời một bài hát: và em đã khác xưa thật rồi.
tôi xem lại ảnh cũ (thật may mắn vì con người đã phát minh ra máy ảnh), ảnh chụp tháng một của hai năm trước, ở Puku, hồi ấy đi đâu tôi cũng mang theo Thằn lằn, bút chì và cuốn sổ ghi chép màu đất chi chít những dự định và chữ nghĩa lổn nhổn
tháng một của năm nay, tôi đã thôi ko dở hơi ngồi cafe một mình, cũng ko loay hoay trong tình yêu với gã trai nào. tôi bị ốm, tôi bắt đầu bận, nhưng tôi thấy mình tự do vô biên.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét