11 tháng 11, 2012

hoian



1.
có những ngày, không vì cớ gì mà tự nhiên tôi nhớ hội an đến day dứt. day dứt chứ không phải da diết, nhớ đến rồ rại cái phố ven sông bé tí tẹo ấy, nhớ mùi trầm buổi sáng, mùi khoai luộc nhiều màu, mùi cơm gà, mùi cà phê nóng, mùi khói mùi đồ ăn nưng nức. bạn Ngân bảo có khi thành phố kiếp trước của bạn í là hội an. tôi chắc cũng thế. tôi không lí giải được vì điều gì mà tôi lại yêu cái thành bố bé nhỏ ấy đến thé, tôi yêu mọi thứ ở nơi đó từ cây cỏ đến mùi vị màu sắc thuộc về nơi đó.

không khí để hít thở ở nơi này dường như cũng khác, như thể có thứ hương liệu nào đó đã được trộn lẫn trong từng ngõ ngách của thành phố. hội an cứ như là một thế giới khác. chỉ cần đến đây, hít phải thứ không khí ở đây là đầu óc tôi tự nhiên sẽ quên sạch sành sanh những bận tâm và để những ý nghĩ trôi nổi tự do đến bất cứ nơi nào chúng muốn. tôi và chúng khi ấy đều hoàn toàn tự do.

trước kia tôi luôn nghĩ rằng đến một ngày khi có người yêu nhất định tôi sẽ đi hội an với người yêu, sẽ chia sẻ những giây phút yên ả nhất cuộc đời với người tôi yêu ở nơi tôi thấy bình yên nhất. rồi sẽ có lần cùng đi qua những ngày đầu năm mới với nhau ở đó. vậy mà rốt cuộc qua mấy cuộc tình chưa lần nào thực hiện được. chưa có lần nào nắm tay người yêu đi dạo dọc bờ sông đầy đèn lồng lấp lánh. những giấc mơ rất dài


2.

tôi là một đứa trẻ ồn ào, có lẽ sẽ mãi mãi là một đứa trẻ ồn ào và nhiều chuyện. vì vậy tôi luôn ao ước sau này có thể gặp được một người đàn ông biết yên lặng khi yêu tôi. yên lặng nghe tôi kể những chuyện lăng nhăng, yên lặng ngồi bên tôi khi tôi không còn chuyện ngớ ngẩn để nói, yên lặng nghe nhạc cũng tôi. một người đàn ông yên lặng, không hô hoán lên đòi tán thưởng khi làm được việc gì đó cho tôi, yên lặng vị tha với những phút bốc đồng nông nổi của tôi. vì tôi gần như chắc chắn, nếu may mắn (hoặc chẳng may) sống được đến già thì tôi vẫn sẽ nông - nổi - kiểu - già.


3.

tôi rất yêu quý anh, có lẽ ngày càng yêu quý khi nhận ra những quan tâm lặng lẽ anh dành cho tôi. âm thầm và bền bỉ như cách anh ghi nhớ những chi tiết nhỏ nhặt trong những câu chuyện không đầu không cuối của tôi, cách anh đoán biết ý nghĩ của tôi ngay cả khi tôi chưa kịp nói, cách anh thở dài và xoa đầu tôi mỗi khi thấy tôi buồn…có người nói, con người luôn cảm thấy mạnh mẽ hơn khi biết mình được yêu thương. theo một cách nào đó, anh là một trong số ít người khiến tôi luôn thấy tin vào bản thân mình bất kể có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét