11 tháng 11, 2012

thờ ơ

THỜ Ơ rất đáng sợ, đáng sợ gấp một tỉ lần GHÉT

lúc đầu là (tự) ép buộc bản thân, rồi khi việc không dõi theo những thông tin của một người tôi từng yêu quý trở thành thói quen, đến một ngày tôi nhận ra tôi không còn có NHU CẦU biết thông tin gì về người đó nữa. Bất kể người đó đang vui vẻ hạnh phúc buồn bã thành công thất bại đều không khiến tôi chú ý. Trạng thái yêu thương tưởng như một thứ  bệnh mãn tính cũng có ngày lành.

thực ra tôi nghĩ như vậy cũng hay. thời gian sống trên cuộc đời của mỗi người đều có hạn, và trái tim thì không phải có sức chứa vô hạn. vậy nên, chỉ cần quan tâm để ý đến những người ta yêu thương hoặc yêu thương ta. như vậy cũng đã ĐỦ vui lắm rồi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét