24 tháng 9, 2012

nắng đầu mùa/mưa cuối vụ


1.
Tôi nghĩ rằng có thể mãi mãi về sau tôi cũng sẽ không bào giờ còn bắt gặp một cảnh tượng như thế nữa. rất nhiều thứ trong đời phải thực sự HỮU DUYÊN và may mắn chúng ta mới có thể gặp được
chàng trai gầy và cao, ngồi vẽ say sưa trong ánh nắng chiếu xuyên qua cửa kính suốt nhiều giờ liền. tôi đã đứng đó rất lâu nhưng tuyệt nhiên không thấy chàng trai đó ngước lên nhìn bất kì ai hay bị phân tâm bởi tiếng động nào. cứ như cậu ta đang ngồi trong một căn phòng trong suốt hoàn toàn cách ly với thế giới. cả một không gian rộng  ồn ào chỉ có một bộ bàn ghế duy nhất, màu sắc và ánh sáng của chúng hòa hợp tuyệt đối với con người mảnh khảnh duy nhất trên đó. tôi không biết cậu ta vẽ gì, cũng không biết cậu ta đang nghĩ gì khi ngồi vẽ mê mải như không còn gì khác tồn tại. nhưng khi cậu ta ngồi đó, không gian xung quanh cậu ta tỏa ra một thứ sức hút mê hoặc khiến tôi không muốn bước đi xa. 
có những người thật đặc biệt, chỉ cần khi người đó xuất hiện thì không gian xung quanh họ tự nhiên biến chuyển thành một thứ không gian riêng biệt có thể tác động trực tiếp và sâu sắc đến ý nghĩ và hành động của người khác.



2.
 chủ nhật rảnh rỗi cuối cùng trong tháng. chiều muộn tôi đi xem phim với A. rất nhiều ngày tháng đã qua nhưng tôi không sao thoát khỏi nỗi ám ảnh khi bất chợt nhìn thấy hay đi qua cánh cửa màu xanh gần chỗ chờ thang máy. và cảm giác run rẩy khi uống coca lạnh trong rạp. tôi không biết phải mất bao nhiêu ngày tháng nữa nỗi ám ảnh ấy mới thôi làm phiền tôi. A bảo, cậu vẫn thế, chẳng bao giờ giấu được điều gì trong lòng nhỉ, cứ nghĩ gì trong đầu là cố giấu thế nào người khác cũng biết. A bảo tôi trầm tĩnh hơn trước nhưng ít cười và hay cáu bẳn hơn. A không thích tôi như thế. Những khoảng thời gian đứt quãng không gặp nhau, mỗi lần nghĩ đến tôi, A nói A nhớ nhất là nụ cười và màu mắt nâu nhạt "là lạ" của tôi. A bảo thế giới vốn dĩ có rất nhiều người buồn chán rồi nên nếu cậu cứ cười nhiều như trước thì sẽ cứu được thế giới.
cậu bạn "là lạ" của tôi thỉnh thoảng lại tạt qua cuộc sống của tôi, vài ngày, hay thậm chí chỉ vai giờ. nói vài câu chuyện vu vơ hoặc đi với tôi suốt một buổi chiều như chiều nay rồi lại đi mất. nhưng như thế cũng đủ vui rồi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét