Sáng nay, em thức dậy, trời mưa tầm tã. Chỉ thế thôi mà
em cảm giác như có khoảng không xuyên thẳng qua tim mình, để lại một vệt rỗng
không định hình. Em mất 1 lúc, 1 lúc rất lâu mới có thể đi qua màn mưa mà không
để lại dấu tích của những buồn đau.
Mùa này. Bão về nhiều khủng khiếp. Em không còn mong những
ngày chạy chân trần trong bão. Bởi em biết đi qua những ngày bão mà không
có anh sẽ rất chông chênh. Cảm giác giống như ôm nỗi cô độc ngủ mỗi tối vậy.
Nắng ở đây vẫn đẹp hơn. Em có thể nằm, nhìn qua khung
kính thấy trời xanh mướt, mây trắng bồng bềnh, ngủ rất êm trong những chiều muộn.
Nếu không có nắng, hẳn em nghĩ đời em sẽ rất bi kịch. Như việc cả đời chỉ yêu một
anh chàng tẻ nhạt.
Có khi...em quyết định sẽ mua căn nhà đó. Đã đến lúc em cần
1 chỗ tử tế để ở. Và một người tử tế để yêu.
Berlin - Bay Bay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét