những ngày mùa xuân u hoài. ẩm ướt,mưa suốt, rét suốt
và nỗi buồn về những người thân đã ra đi lại trở về thường xuyên hơn trước. niềm vui duy nhất là học hành và tối tối ngồi xem tivi với em trai. thật may vì vẫn còn có em trai ngồi xem tivi cùng, ngồi buôn chuyện tào lao cùng.
hôm nay trời mưa, tranh thủ chạy qua thăm các em khiếm thị ngày xưa mình dạy học. thấy bọn chúng vẫn vui vẻ yêu đời mới nhận ra mình vô lý. hồi trước có lần gặp chuyện không vui, ngồi than phiền với anh anh bảo sống trên đời còn nhiều chuyện khủng khiếp hơn nhiều. hãy tự thấy mình may mắn khi có gia đình, có bạn bè, có bố mẹ, có tay chân mắt mũi bình thường. và còn sống khỏe mạnh. có những lúc thậm chí em thấy cuộc sống của em như không có lối thoát, nhưng dù em có nghĩ như thế thì cuộc sống vẫn diễn ra như mọi khi, không vì em mà dừng lại. nếu em không muốn bị chết chìm trong buồn chán thất bại thì em chỉ có cách cố gắng mà vượt qua nó. còn sống, thì chuyện gì rồi cũng có thể vượt qua. phải tự cứu mình trước, đừng mong ai đưa tay ra cứu vớt mình.
lâu rồi không gặp anh, cũng ko nghe anh càm ràm chê bai bình luận này nọ. lúc đầu khó chịu, nhưng rồi cũng quen. mọi việc trên đời, điều gì rồi cũng có thể thành quen hết cả. gần cũng thành quen mà xa cũng thành quen. chẳng biết là nên buồn hay vui vì điều ấy.
mà chẳng sao. thỉnh thoảng buồn buồn cũng vui
mấy hôm nay cứ nghe mãi bài này. thấy thanh thản hơn hẳn mọi khi
vẫn thấy bên đời còn có em
tấm lòng em như lá kia còn xanh
...
vẫn thấy em cười đùa đó đây
mái nhà năm xưa tóc em còn bay
gặp nhau giây phút trong đời ấy
nối gì bâng khuân níu chân hoài
...
Mỗi vết thương lành, một nỗi vui
Mắt cười mênh mông giữa đôi bàn tay,
dù em khẽ bước không thành tiếng.
Cõi đời bao la vẫn ngân dài
.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét