18 tháng 2, 2012

mị

dạo gần đây tôi nhận ra mình cực kỳ dễ mất kiểm soát với cảm giác của chính mình. tôi dễ nổi nóng, dễ phát điên lên vì mọi thứ diễn ra xung quanh. tôi căng thẳng, tôi khó chịu, đôi khi bàng quan với thế giới đang dịch chuyển bên ngoài.

đấy là cảm giác không hề dễ chịu.

có lúc tôi nghĩ, nếu giai đoạn này cứ kéo dài lâu biết đâu sẽ có ngày tôi căng thẳng đến mức mắc phải bệnh mất dần đi trí nhớ như cô gái nhân vật chính trong một bộ phim tôi đã xem.
và lúc ấy, ko biết có ai đó đủ kiên nhẫn để ở bên cạnh tôi?



.














.

lại sắp chuyển nhà. cứ mỗi lần chuyển nhà lại tha thiết nhớ chốn cũ. nhưng dần rồi cũng quen. khi chuyển đi khỏi một chốn khác lại tha thiết nhớ chốn ấy (như nhớ nhừng điều đã từng tha thiết gắn bó với mình). con người ta luôn thế, cứ lạ rồi cũng thành quen, quen rồi lại có ngày thành xa lạ. buồn cũng vì điều ấy. mà vui cũng vì điều ấy

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét