20 tháng 1, 2012

mẹ

Mỗi lần nghe phố nghèo bằng cái giọng ma mị của Hà Trần lại nhớ mẹ khủng khiếp, nhớ đến có thể khóc ngay khi còn nghe chưa xong nửa bài hát.

Lần đầu tiên nghe bài này là hồi đại học, là một cậu bạn bật cho nghe. Cậu bạn mới mất mẹ có đôi mắt buồn đến mức nhiều khi nói chuyện tôi không dám nhìn vào đó.
Bạn bảo mẹ bạn mới mất. Khi mẹ bạn còn sống bạn luôn tìm được vô số lí do để không về thăm mẹ. Sài Gòn phồn hoa tấp nập quyến rũ bạn, cuộc sống sôi động cuốn hút bạn, những chuyến đi xa cuốn hút bạn. Bạn tự bao biện cho mình rằng thành phố này xa xôi quá, đi lại vất vả quá, bạn bận đi chơi với bạn, bận làm thêm kiếm sống, cuối cùng suốt gần 1 năm không về thăm mẹ lần nào. một ngày cuối tuần mẹ bạn gọi điện kêu nhớ bạn, dặn bạn nhớ giữ sức khỏe. Chỉ là một cuộc điện thoại bình thường nhưng là cuộc điện thoại ám ảnh mãi với bạn. Vì hôm sau bạn biết tin mẹ mất.
Cậu bạn không khóc, nhưng mắt bạn mỗi khi nói về mẹ luôn khiến người khác muốn khóc.

Tôi nhớ có một lần nghỉ lễ hai chị em đều không về, mẹ gọi điện cho tôi. Mẹ khóc. Mẹ bảo những nhà xung quanh con cái về đông vui, chỉ có nhà mình thui thủi mỗi bố với mẹ. Mẹ bảo mẹ ốm yêu thế này chẳng biết sống được bao lâu nữa , nên tranh thủ về được với mẹ lúc nào thì về. Mẹ không trách đứa nào nhưng tôi ngồi khóc mãi không dừng được sau đó. Rồi tự thấy mình tệ bạc. Chẳng có bất cứ lí do nào xứng đáng với nỗi buồn tôi mang đến cho mẹ.

Tôi cũng chẳng biết sau này tôi sẽ sống được bao lâu sẽ yêu ai, sẽ lấy chồng hay sống một mình mãi. Nhưng tôi biết mãi sau này trong cuộc đời tôi cũng không có ai yêu tôi vô điều kiện như bố và mẹ. Người yêu dù yêu tôi mấy cũng có thể có ngày bỏ tôi đi, thậm chí người tôi sẽ lấy làm chồng có thể một ngày cũng không còn yêu thương tôi nữa. Bạn bè dù thân thiết cũng có cuộc sống riêng. Kể cả nếu sau này tôi có con rồi con tôi cũng sẽ một ngày bay xa khỏi tôi. Chỉ có bố và mẹ tôi là mãi ở đó, yêu tôi bất kể tôi xấu xí, xinh đẹp thành công hay thất bại.
Vậy mà như mọi đứa con khác, điều tôi làm được nhiều nhất, có lẽ là làm cho mẹ buồn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét