hóa ra sống một mình nhiều dần dần rồi cũng có lúc thấy sống một mình thật là buồn tẻ.
đang ở nhà tươi vui có bố có mẹ có em trai, có sáng sáng bố vào hò hét tung chăn gọi dậy. tưởng chán thế mà lại vui.
cái phòng trọ bé tẹo, không có thằng em tự nhiên im ỉm, cứ đi ra đi vào rồi cũng chẳng buồn nấu nướng gì. một cái nhà buồn nhất là cái nhà mà bếp không mấy khi có lửa.
hà nội thật chẳng có gì vui
mùa xuân cũng chẳng có gì vui (chỉ có ẩm ướt, bẩn bụi, chẳng thấy tươi đẹp với tràn đầy sức sống như người ta nói)
bố khỉ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét