
Vừa tìm thấy ảnh chụp hai thằng quỷ hồi Tết năm ngoái ở sân nhà bà nội.
Đã đan xong đôi găng đầu tiên của mùa đông.
Dạo này không hiểu sao ít ngủ trưa, cứ thấy tiếc thời gian thế nào ấy. Cả tuần rồi đi ăn trưa xong là về văn phòng lui cui làm làm viết viết hay mày mò cái gì đấy cho đến giờ làm. (Có khi đây lại là một - cách - vô - thức của bản thân dùng để pending ý nghĩ trước khi biết nên sắp xếp nó vào đâu.)
Tết đang đến nhanh dần đều, ngoảnh cổ đi ngoảnh cổ lại đã thấy nó chắn sừng sững trước mặt không chạy đi đâu nổi nửa. Giờ chỉ còn duy nhất một cách là chuẩn bị mà đón nó. Nhưng vẫn chưa biết nên làm mặt thế nào với nó khi nó cứ nhe nhởn đi lại khắp nơi ngoài phố. Cười - mếu - vui - buồn - hờn - giận - hào hứng - chờ đợi - hay dọa nạt nó bây giờ? Trong tâm tưởng của mình Tết giống như một đứa trẻ hay quậy phá, nó không mang đến điều gì rõ rệt chỉ thổi bùng lên những thứ đã được đậy kĩ, giấu kín hay đang âm ỉ. Nhờ thế mà người ta dễ nhận ra nên vứt bỏ cái gì, tiếp tục cái gì và nuôi dưỡng cái gì. Thỉnh thoảng nó cũng mang đến vài nỗi buồn, nhưng nhờ nỗi buồn mà người ta biết người ta đã vui hoặc, cái gì mới là quan trọng hơn cả.
...
Vì Tết luôn là tiêu đề của những câu chuyện dài, nên, đại loại thế. Mình không bao giờ nói được hết.
Mà thật ra thì viết đến đoạn này thì bỗng dưng muốn ngủ trưa .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét