27 tháng 1, 2011

Friday

Giữa vô số các bữa tiệc và hẹn hò miên man cuối năm tự nhiên lại lọt thỏm một tối ngồi nhà một mình. Lục mãi cái tủ lạnh trống không cũng chỉ còn mỗi rượu, không biết làm gì với nó khi không có cái mở rượu nào ở nhà. Lại cất vào tủ rồi đi bộ ra cổng kí túc ngồi buôn chuyện với bà bán nước chè. Sinh viên giờ này về quê sạch. Cổng kí túc vắng teo. Buôn hết cả chuyện ăn hết cả ổi của bà hàng nước mà vẫn chẳng gặp ai quen. Ngồi thêm một lúc nữa thì lạnh quá không thi gan nổi với thời tiết đành mò về nhà.
Tivi chưa lắp cáp, ở nhà chỉ có sách, nhạc với phim. Mua thêm bia, bột mì với sữa chua nữa thì có bữa tối. Cũng không tệ. Trời lạnh chui trong chăn nghe nhạc, uống bia, ăn bột mì rán rồi nằm chèo queo đọc sách thì cũng chẳng phải ý tưởng tồi. Đọc nốt "những ngã tư và những cột đèn" của Trần Dần. Có mấy đoạn đọc mãi cóc hiểu gì, đọc đi đọc lại đến lần thứ mấy cũng không hiểu. Chắc tại mình chưa đủ tuổi. Đánh dấu lại đợi già hơn mấy tuổi nữa đọc xem có hiểu không.

Lúc tối nghe tivi báo mai lại không khí lạnh tăng cường. Lạnh thế này mà ngồi chỗ nào có mùi cafe với bạn nào đấy hút Mar trắng, ngửi mùi khói thì thơm điên dù biết là mất đi mấy chục giây tuổi thọ.


P/S: vừa đọc lại mấy dòng mình viết đợt trước Tết năm ngoái. Buồn miên man. Dạo ấy mới chia tay với Neo nên tâm trạng không làm sao khá lên nổi. Đúng là mối tình đầu, xen giữa tình yêu toàn nông nổi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét