17 tháng 12, 2009

NEO

chuyện của chúng ta
từ khoảnh khắc đầu tiên
từ phút bắt đầu

đến tận lúc chúng ta lựa chọn xa nhau
...

lúc này, em đang ngồi đây, nhắm mắt hoàn toàn thư thái khi nhớ về những kỉ niệm, vô số những kỉ niệm chúng ta đã có
bên nhau

khi người ta đã từng yêu nhau
thì người ta sẽ nhớ về nhau với những kí ức tốt đẹp
(hoặc ít nhất, với em sẽ là như thế)
cả nụ cười và nước mắt đều đẹp. vì nó đều là một phần của tình yêu

chúng ta cứ gặp nhau, rồi xa nhau, như anh nói, như những đường thẳng, dù có song song cũng sẽ gặp nhau ở vô cùng.
như em vẫn nói, vô cùng là nơi không có thật, nhưng em lại tin, ít nhất, ở một thời điểm nào đó, vào một lúc nào đó, chúng ta đã chạm được vào nhau.

em đã yêu anh, bằng tất cả những cảm xúc thật thà và trầm bổng em cất giữ. dồn nén. yêu anh dè dặt và dữ dội. bản năng và lý trí. yêu anh, bằng tâm hồn vừa đàn bà vừa trẻ thơ...
yêu anh nồng nàn và đầy sợ hãi như em vẫn thế...

tình yêu cho anh, như nước trà đầu tiên, ngọt ngào nhất, đậm đà nhất, nhưng cũng đắng chát nhất. giống như mối tình đầu, thường tan vỡ là vì thế. ít có ai thích uống nước trà đầu tiên là vì thế.

mình đã từng là bạn, bây giờ có lẽ vẫn là bạn. nhưng tình bạn chắc chắn không bao giờ giống như xưa. khi gặp nhau, tự nói nói với lòng mình một triệu lần rằng: là bạn, là bạn, là bạn...nhưng lại cứ muốn chạm vào nhau, muốn ở mãi trong vòng tay nhau, muốn tan luôn vào mùi hương quen thuộc của nhau...

đã mất bao nhiêu nước mắt vì anh, vậy mà như lúc này nghĩ về anh vẫn mỉm cười. hạnh phúc với những gì đã có...và (có thể) đã mất. vì đã yêu anh, yêu thật thà và không tính toán, bằng cả trái tim lần đầu biết rung động...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét